Chương 8

Người ngoài cửa là Điền Khả.

Cái kiểu gõ cửa của cô ấy vừa dữ dội vừa gấp gáp, không giống tìm người, mà giống đến đòi nợ hơn.

Cửa vừa mở cô ấy liền xông vào, chỉ vào Thẩm Quỳ hổn hển gào lên: “Cậu... cậu làm gì mà không nghe điện thoại!”

Thẩm Quỳ lấy điện thoại ra xem, bên trên có ít nhất hai mươi cuộc gọi nhỡ, còn có một loạt tin nhắn chưa đọc, cô vội vàng nhận lỗi: “Lúc trước mình ở bảo tàng để điện thoại im lặng, sau khi về thì ngủ thϊếp đi, xin lỗi nhé Khả Khả, làm cậu lo lắng rồi.”

Điền Khả tức đến phát hỏa: “Hết hồn chết đi được, cậu không biết đâu, mình ngủ một giấc tỉnh dậy không thấy cậu đâu, gọi điện không nghe máy gửi tin nhắn không trả lời, mắt thấy đã nửa đêm rồi, mình còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì rồi chứ!”

Điền Khả vốn có giờ giấc sinh hoạt đảo lộn, lúc Thẩm Quỳ ra ngoài buổi sáng sợ làm phiền nên không nhắn tin, vốn định đợi đến tối sẽ báo cho đối phương một tiếng, không ngờ lại ngủ một mạch đến tận bây giờ.

Thẩm Quỳ rót cho Điền Khả một cốc nước, cô ấy uống ừng ực, đặt cốc xuống liền bắt đầu thúc giục: “Đi đi đi, thu dọn đồ đạc về nhà với mình đi, cậu ở đây không thấy rờn rợn à?”

Thẩm Quỳ suy nghĩ một chút, quyết định nói thật với Điền Khả: “Mình vẫn không đi đâu, tình hình bây giờ, mình sợ cậu bị mình liên lụy.”

“Hoa Hoa, cậu nói vậy mình thật sự nổi giận đấy. Chúng ta từ nhỏ lớn lên cùng nhau, gặp phải chuyện gì mà không phải hai người cùng gánh vác? Năm mình mười tuổi suýt nữa bị bố đánh chết, là cậu hứng chịu gậy gộc của ông ấy cứu mình ra, lúc đó sao cậu không sợ bị mình liên lụy!” Điền Khả nói rồi vành mắt đỏ lên: “Chuyện của cậu đúng là có không ít điểm kỳ lạ, mình biết cậu sợ, mình cũng sợ, nhưng dù thế nào đi nữa, hai người vẫn hơn một người, đây chẳng phải cũng là điều cậu từng nói với mình sao?”

Điền Khả thấy Thẩm Quỳ cúi đầu không nói gì, liền dịu giọng xuống: “Cậu xem giờ đi, sắp ba giờ rồi, cậu cứ coi như tối nay đổi chỗ khác thử xem, xem về nhà mình còn xảy ra chuyện gì không, biết đâu hôm qua chỉ là tai nạn bất ngờ thôi!”

Thẩm Quỳ buồn bã “Ừm” một tiếng, hốc mắt cay xè, cô không dám ngẩng đầu.

Bao nhiêu năm nay, Thẩm Quỳ đã sớm quen với việc tự chăm sóc bản thân, mặc dù cuộc sống luôn có sóng gió, nhưng tính cách cô kiên cường, mạnh mẽ, gặp phải trắc trở cắn răng cũng có thể vượt qua. Nhưng chuỗi sự việc liên tiếp gần đây đúng là đã giáng đòn kép lên tâm lý và thể chất của cô. Cô sợ hãi, nhưng cũng chưa từng nghĩ sẽ dựa dẫm vào ai, ngay cả khi tối qua vừa xảy ra chuyện lớn như vậy, hôm nay cô vẫn quyết định tự mình về nhà, suy cho cùng là vì cô luôn cảm thấy khó khăn dù lớn đến đâu, cũng chỉ có thể một mình đối mặt.

Nhưng lời của Điền Khả đã mở ra một cánh cửa sổ cho cô.

Thẩm Quỳ hít sâu một hơi, tự nhủ trong lòng: Không sao đâu, mày còn có bạn bè, có đồng đội, dựa dẫm vào người khác một chút cũng không sao cả.

Thẩm Quỳ thu dọn đơn giản ít quần áo, hai người bắt một chiếc taxi dưới lầu đi thẳng đến nhà Điền Khả.

Thời gian đã điểm hai giờ bốn mươi lăm phút, còn mười lăm phút nữa, vòng lặp mới của lời nguyền “ba giờ sáng” không biết sẽ lại gây ra kết quả như thế nào.

“Nhanh lên nhanh lên, may mà nhà mình không xa lắm.” Điền Khả không ngừng nhìn đồng hồ, khuôn mặt tròn trịa lo lắng nhăn lại thành một cục, cũng không biết là đang an ủi Thẩm Quỳ hay an ủi chính mình: “Qua ngã tư phía trước là đến rồi, xuống xe chúng ta chạy nhanh một chút, chắc là không sao đâu.”

Thẩm Quỳ muốn nói nếu thật sự có chuyện gì, thì ở trong nhà hay bên ngoài cũng không khác gì nhau, nhưng nghĩ lại cô vẫn ngậm miệng. Điền Khả đã đủ lo lắng rồi, cô không muốn đổ thêm dầu vào lửa.

Ngay lúc này, tài xế đột nhiên “Hửm?” một tiếng.

“Sao... sao vậy bác tài?!” Điền Khả bật người ngồi thẳng dậy: “Có chuyện gì ạ?”

“Phía trước hình như chặn đường rồi...” Tài xế nghi hoặc nói: “Không lẽ nào, tôi vừa mới đi qua đây mà.”

Tim Thẩm Quỳ đánh thịch một tiếng, quả nhiên, cái gì cần đến cuối cùng cũng đến.

Cô và Điền Khả nhìn nhau, từ trong mắt đối phương nhìn ra sự kinh hoàng dù đã cố gắng kìm nén nhưng vẫn bất giác lộ ra.

Thẩm Quỳ cố tỏ ra bình tĩnh vỗ vỗ Điền Khả, an ủi: “Không sao, chúng ta đổi đường khác.”

Sau đó quay đầu nói với tài xế: “Bác tài, phiền bác xem còn đường tắt nào đi được không, chúng tôi đang vội.”

“Không kịp nữa rồi.” Điền Khả liên tục nhìn đồng hồ: “Chỉ còn mười phút nữa, nếu đi đường vòng nhanh nhất cũng mất tám, chín phút, trên đường đó lại nhiều đèn đỏ...”

“Hay là chúng ta xuống xe đi.” Thẩm Quỳ đột nhiên nói: “Dù sao cũng không kịp nữa rồi, chi bằng tìm một chỗ gần đây ngồi xuống.”

“Nhưng đêm hôm thế này, gần đây lại là khu công nghiệp, chúng ta biết tìm đâu ra chỗ có người chứ. Chẳng lẽ hai đứa mình cứ đứng ở ven đường à? Thế không phải càng nguy hiểm hơn sao?”

Thẩm Quỳ lập tức lấy điện thoại ra tìm siêu thị mở cửa 24 giờ gần đó, quả thật tìm được một cửa hàng 7-Eleven, cô vội đưa cho Điền Khả: “Cậu xem, chỉ cách năm trăm mét, chúng ta đến đó đi.”

“Được... thôi.” Điền Khả vẫn hơi do dự, đối với cô ấy việc phải từ bỏ môi trường tương đối an toàn trên xe lúc này cũng là một thử thách.

Taxi nhanh chóng chạy đến trước cửa hàng tiện lợi, bên trong đèn đuốc sáng trưng, vẫn còn vài “cú đêm” nán lại, hai người lập tức thở phào nhẹ nhõm.

Nhìn đồng hồ còn năm phút nữa là đến ba giờ, hai người tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, thầm đếm thời gian trong lòng, lặng lẽ nhìn ra con đường tĩnh lặng bên ngoài.

“Còn hai phút nữa.” Điền Khả lại báo giờ lần nữa. Vì căng thẳng, giọng cô ấy hơi run rẩy.

Để chuyển hướng chú ý của cô ấy, Thẩm Quỳ thuận miệng tìm một chủ đề: “Cậu xem, chiếc taxi chúng ta vừa ngồi lúc nãy giờ vẫn đang chờ đèn đỏ kìa, đèn đỏ ở đường này thời gian cũng dài thật đấy.”

“Chắc vậy.” Điền Khả lơ đãng đáp lại cho có, cô ấy nhìn đông nhìn tây, đứng ngồi không yên, khuôn mặt tròn trịa hồng hào nhăn dúm lại. Thẩm Quỳ vốn cũng rất lo lắng, nhưng so với Điền Khả, ngược lại tỏ ra bình tĩnh lạ thường.

Cô đang định nói thêm gì đó khác để phân tán sự chú ý của Điền Khả, thì ngay lúc này từ đầu kia con đường một chiếc xe tải hạng nặng lao tới với tốc độ cực nhanh, chỉ nghe một tiếng “RẦM” cực lớn, lại đâm sầm vào chiếc taxi đang dừng ở ngã tư!

Chiếc taxi trong nháy mắt vỡ tan thành từng mảnh, một mảnh vỏ xe dính máu dưới lực va chạm cực mạnh như một viên đạn bắn thẳng về phía Thẩm Quỳ!

Giây tiếp theo, trước mắt Thẩm Quỳ tối sầm lại, mất đi tri giác.