Chương 7

Hồi lâu sau, Quý Tầm thăm dò hỏi: “Cô... tình hình bên cô, cũng giống như vậy sao?”

“Tạm thời không chắc chắn, vẫn đang điều tra.” Thẩm Quỳ lo lắng nói, buổi họp lớp phải thứ Bảy mới diễn ra, cô cảm thấy mình sắp không chờ nổi nữa rồi.

“Có khi nào thật sự giống như trong bài đăng nói, vụ tai nạn năm đó chính là một âm mưu không?” Quý Tầm càng nghĩ càng hoảng sợ: “Kẻ chủ mưu muốn thông qua bài đăng này tập hợp những người sống sót chúng ta lại, sau đó một lưới bắt hết?”

“Có khả năng này.”

“Đúng rồi!” Quý Tầm đột nhiên nghĩ ra điều gì đó: “Trước đây tôi có gửi tin nhắn riêng cho chủ thớt, người đó trả lời tôi một tin!”

“Cái gì?!” Thẩm Quỳ tinh thần chấn động.

Quý Tầm lật ra một tấm ảnh trên điện thoại: “Đây, cái này này. Ban đầu tôi tưởng chủ thớt đó đang câu view thôi, nên khá ác cảm, liền gửi một đống tin nhắn chửi bới trong phần tin riêng, người đó trả lời bằng tấm hình này, tôi tra trên mạng rồi, thứ này gọi là Ouroboros (rắn tự cắn đuôi)...”

Những lời Quý Tầm nói sau đó Thẩm Quỳ đã không nghe vào tai nữa.

Cô nhìn chằm chằm vào hình ảnh trên điện thoại Quý Tầm, một cảm giác phi lý cực độ bao trùm lấy cô, khiến cô nhất thời không thể suy nghĩ.

Cô vạn lần không ngờ tới, con rắn Ouroboros trên hình lại giống hệt hình xăm trên cánh tay ông chủ!

Đây rốt cuộc là trùng hợp hay là...

Trước mắt cô đột nhiên hiện lên khuôn mặt vỡ nát của Lữ Đình.

Nếu như...

Nếu như cái chết của Lữ Đình thật sự liên quan đến chuyện này.

“Này này! Cô có nghe không đó!”

Một bàn tay huơ huơ trước mặt Thẩm Quỳ hai cái, cô đột ngột hoàn hồn, Quý Tầm lo lắng nhìn cô: “Cô không sao chứ? Đứng im không nhúc nhích trông đáng sợ lắm.”

“Tôi không sao, cậu vừa nói đến đâu rồi?” Thẩm Quỳ nhanh chóng thu dọn tâm trạng, chuyện của ông chủ còn cần xác nhận thêm, cô tạm thời không định cho Quý Tầm biết.

“Ồ, tôi chỉ nói là, về con rắn Ouroboros này tôi cũng tra không ít tài liệu trên mạng rồi. Thứ này khá là huyền bí, đủ loại thuyết pháp đều có, nào là bất tử, vòng lặp vô hạn các kiểu nhưng quan điểm chủ đạo thường cho rằng Ouroboros đại diện cho một ‘vũ trụ vô tận’... đại khái ý là vậy, có chút khái niệm thần học trong đó.”

“Vũ trụ vô tận.” Thẩm Quỳ lẩm bẩm.

“Đúng vậy, cho nên chuyện này chẳng phải càng lúc càng huyền bí sao. Ban đầu tôi còn tưởng chủ thớt đang lừa tôi, nhưng bây giờ sự việc đã thành ra thế này, tôi cũng vừa mới nhớ ra, cô nói xem thứ này có phải đang ám chỉ chúng ta điều gì không?” Quý Tầm nói rồi lại có chút hưng phấn: “Ví dụ như vòng lặp thời gian, xuyên không gian gì đó chẳng hạn.”

Thẩm Quỳ thấy khó hiểu: “Cậu vừa nãy không phải còn sợ chết khϊếp sao, giờ sao lại hưng phấn rồi.”

“Haizz, cô không hiểu đâu. Bị người thường hại chết và bị thế lực thần bí hại chết, đối với loại người như chúng ta mà nói ý nghĩa không giống nhau!” Quý Tầm hùng hồn nói bậy nói bạ: “Trong giới Otaku chúng tôi, nếu thật sự gặp phải chuyện này, có thể chém gió đến đời cháu luôn ấy.”

“Chỉ sợ cậu còn chưa có cháu thì chúng ta đã toi đời rồi.” Thẩm Quỳ không chút lưu tình dội gáo nước lạnh: “Bất kể đằng sau chuyện này rốt cuộc là gì, chỉ dựa vào manh mối chúng ta có trong tay bây giờ thì còn cách sự thật rất xa.”

“Cũng đúng.” Quý Tầm tức khắc như quả bóng bị xì hơi, mặt mày ủ rũ, chỉ thiếu điều viết chữ “chán đời” lên trán.

Thẩm Quỳ trầm tư một lát, nói: “Tôi thấy việc cấp bách bây giờ là tìm cách liên lạc với 412L, tôi có một kế hoạch...”

Cô nói sơ qua ý tưởng của mình cho Quý Tầm nghe, mắt Quý Tầm lập tức sáng lên: “Lợi hại thật chị ơi, chuyện này cứ giao cho tôi, chắc chắn không vấn đề gì!”

“Hy vọng mọi việc thuận lợi.” Suy nghĩ của Thẩm Quỳ lại không lạc quan như vậy, cô nghĩ một lát rồi nói thêm: “Còn một chuyện nữa, tôi định hỏi bảo tàng xem có thể cung cấp danh sách bảy món đồ vật bị mất đó không.”

“Lấy danh sách thì có tác dụng gì? Cho dù có thể xác định trâm cài áo của mẹ tôi cũng là trộm từ đó ra, chỉ dựa vào hai chúng ta cũng không bắt được kẻ trộm.”

“Cậu nghĩ xem.” Thẩm Quỳ chậm rãi nói: “Nếu có thể chứng thực di vật mà hai chúng ta nhận được đều nằm trong số bảy món đồ vật bị mất của bảo tàng, vậy thì khả năng mấy món di vật bị mất còn lại thuộc về năm người sống sót kia cũng sẽ rất lớn. Chúng ta chẳng phải có thể dựa vào năm món di vật còn lại này để suy ngược ra thông tin của những người sống sót khác sao?”

“Nhưng cho dù là vậy, thì tìm được manh mối gì chứ? Cái trâm cài áo này cũng đâu có ghi tên mẹ tôi.”

“Tôi đã hỏi nhân viên bảo tàng, tất cả di vật được trưng bày đều có tiểu sử bối cảnh, cho dù không có thông tin chi tiết, ít nhất cũng có thể giúp chúng ta thu hẹp phạm vi tìm kiếm.”

Quý Tầm suy đi nghĩ lại logic trước sau mấy lần, thật lòng khen ngợi: “Giỏi thật, thời gian ngắn như vậy đã nghĩ ra cách rồi.”

“Cậu đừng vội khen tôi, có một chuyện cần cậu ra mặt.” Sắc mặt Thẩm Quỳ nặng nề: “Thông qua di vật để suy ngược tìm người dù sao cũng là cách làm ngu ngốc, tốn thời gian mà chưa chắc có kết quả, nhưng bây giờ ít nhất có một con đường tắt đáng để chúng ta ưu tiên thử.”

Quý Tầm ngơ ngác nhìn cô.

Thẩm Quỳ mỉm cười: “Hỏi bố của cậu đấy.”

“Ồ.” Quý Tầm gật đầu theo bản năng, rồi lập tức phản ứng lại: “Á?! Không được không được, tôi đã thề chết cũng không liên lạc với ông ấy!”

Thẩm Quỳ híp mắt lại, giả vờ hung dữ uy hϊếp cậu ta: “Cậu nghĩ đến bạn học của cậu đi.”

“Thật sự không được, tôi...”

“Nghĩ đến cái chết của mẹ cậu đi.”

Quý Tầm còn muốn giãy giụa: “Nhưng mà...”

Thấy sắc mặt cậu ta lung lay, Thẩm Quỳ vội vàng quyết định: “Không có nhưng nhị gì hết, cứ quyết định vậy đi, chờ tin tốt của cậu!”

“Tôi còn có việc, đi trước đây, liên lạc qua WeChat.” Thẩm Quỳ uống một hơi hết cà phê, vớ lấy túi xách chạy ra ngoài: “Chờ tin tốt của cậu nhé!”

Sau khi tạm biệt Quý Tầm, Thẩm Quỳ bắt taxi về nhà.

Mặc dù tối qua Điền Khả đã năm lần bảy lượt mời cô ở lại thêm một thời gian, nhưng Thẩm Quỳ cảm thấy chuyện trước mắt chưa kết thúc, trong lòng cô thật sự không chắc chắn, đặc biệt là sau chuyện của Lữ Đình tối qua, cô càng không muốn để Điền Khả dính vào rắc rối của mình.

Trên đường về nhà, Quý Tầm mãi sau mới nhận ra mình bị lừa một vố, tức giận lên án cô: [Tôi coi như đã hiểu ra rồi, cô nói cả một tràng dài nào là di vật, danh sách các thứ lúc nãy, đều là muốn làm tôi rối tung lên để dễ lừa gạt đúng không? Mục đích của cô chính là muốn tôi đi tìm bố tôi!]

[Cậu cuối cùng cũng hiểu ra rồi.] Thẩm Quỳ thầm cười trong lòng, trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc mèo con dễ thương.

Về đến nhà, Thẩm Quỳ tắm rửa trước, chạy đôn chạy đáo cả nửa ngày, thời tiết ẩm ướt oi bức khiến cả người cô nhớp nháp.

Tắm xong thay đồ mặc ở nhà, Thẩm Quỳ chỉ cảm thấy sảng khoái tinh thần, tâm trạng cũng nhẹ nhõm hơn nhiều.

Sự xuất hiện của Quý Tầm mang đến bước ngoặt mới, cũng giảm bớt rất nhiều áp lực mà Thẩm Quỳ đang phải đối mặt.

Đây cũng coi như là một khởi đầu tốt đẹp, Thẩm Quỳ tự cổ vũ mình: đã có đồng đội đầu tiên, họ sẽ còn tìm được người thứ hai, thứ ba... cho đến khi làm rõ sự thật đằng sau.

Có lẽ là cà phê vừa uống chưa phát huy tác dụng hoặc có lẽ sự mệt mỏi vì cả đêm qua không ngủ đã át đi tác dụng của caffeine, Thẩm Quỳ vốn chỉ định nhắm mắt dưỡng thần, không ngờ lại ngủ thϊếp đi lúc nào không hay.

Ngủ đến nửa đêm, nhiệt độ giảm đột ngột khiến Thẩm Quỳ lạnh đến tỉnh giấc. Thời tiết dạo này cũng không biết làm sao, chênh lệch nhiệt độ ngày đêm cực lớn, rõ ràng ban ngày vẫn hơn bốn mươi độ, đến tối nhiệt độ có thể tụt xuống dưới hai mươi độ.

Cô run rẩy kéo chăn quấn chặt lấy mình, muốn ngủ thêm một lát nữa.

Trong bóng tối, xung quanh lặng ngắt như tờ.

Thẩm Quỳ trằn trọc mãi, nhưng không tài nào ngủ lại được, cô dứt khoát mở mắt, ngước nhìn trần nhà ngẩn người.

Vừa tỉnh ngủ người vẫn còn mơ màng, ban đầu Thẩm Quỳ không nhận ra mình đã nhìn thấy gì, chỉ ngây người nhìn trần nhà thất thần.

Một lúc lâu sau, khi ý thức dần tỉnh táo lại, đại não cô bắt đầu vận hành chậm chạp, lúc này mới nhận ra muộn màng: ngay trong thiết bị báo khói phía trên đầu cô, lúc này có một ánh sáng đỏ yếu ớt đang nhấp nháy!

Kỳ lạ.

Thứ này rõ ràng tuần trước đã hỏng rồi, tại sao bây giờ lại đột nhiên sáng lên?

Thẩm Quỳ lập tức liên tưởng đến sự bất thường của băng dính trên khóa cửa lúc về nhà hôm qua, lẽ nào có kẻ đã động tay động chân vào lúc đó?

Cô lập tức bật dậy, bật hết đèn lên, dùng hai cái ghế đẩu đơn giản ghép thành một cái thang rồi trèo lên.

Cô cẩn thận từng li từng tí tháo vỏ ngoài của thiết bị báo khói ra, chỉ thấy ngay vị trí vốn là của đèn tín hiệu, lúc này lại ẩn giấu một chiếc camera lỗ kim!

“Thảo nào...” Thẩm Quỳ lẩm bẩm.

Thảo nào hôm qua rõ ràng có người động vào khóa cửa, mà đồ đạc trong nhà lại không có gì khác thường, thì ra là chờ ở đây.

Thẩm Quỳ liên tiếp chịu đả kích trong hai ngày nay đã dần trở nên tê liệt, cô bình tĩnh tháo camera xuống rồi lại lắp vỏ thiết bị báo khói về như cũ. Sau đó cô lại tắt đèn, dựa theo các phương pháp tìm camera lỗ kim trên mạng mà kiểm tra kỹ càng lại toàn bộ nhà một lượt từ đầu đến cuối, xác nhận đi xác nhận lại không có bất kỳ điều gì bất thường mới ngồi lại lên giường.

Cô nhớ lại những trải nghiệm hai ngày nay, nếu nói việc gửi áo da có thể hiểu là hành vi trung lập, vậy thì camera lỗ kim đã mang theo ác ý rõ ràng.

Nếu nhà cô đã có camera, liệu Quý Tầm có bị...

Cô nhớ Quý Tầm từng nhắc đến việc thùng hàng tự dưng xuất hiện trong nhà, nếu đối phương có khả năng đặt thùng hàng vào nhà cậu ta một cách thần không biết quỷ không hay, chắc hẳn việc lắp một cái camera cũng dễ như trở bàn tay nhỉ?

Không được, cô phải nhắc nhở Quý Tầm.

Thẩm Quỳ cầm điện thoại lên, đang định gửi tin nhắn cho Quý Tầm. Đột nhiên, một ý nghĩ bất chợt nảy ra.

Cô đột nhiên nhận ra một điểm mù mà mình đã bỏ qua.

Nếu đối phương đã có thể lẻn vào nhà cô lắp camera lỗ kim, tại sao không dứt khoát làm như đối với Quý Tầm, trực tiếp đặt thùng hàng vào nhà cô?

Tại sao lại phải mạo hiểm với nguy cơ không thể giao hàng thành công, đi một vòng lớn như vậy, gửi thùng hàng đến công ty?

Trừ phi...

Trừ phi đối phương có thể đảm bảo rằng thùng hàng này đặt ở công ty cũng nhất định có thể đến được tay cô.

Trong đầu Thẩm Quỳ bất giác lại hiện lên khuôn mặt vỡ nát của Lữ Đình.

Ngay lúc này, một tràng tiếng gõ cửa dữ dội và dồn dập đột nhiên vang lên, như một tiếng sét đánh ngang tai, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô!