“Phịch” một tiếng, Quý Tầm sợ tới mức ngã nhào khỏi ghế đẩu.
Thẩm Quỳ vội vàng đỡ cậu ta dậy, lúc đỡ cô cảm nhận được cơ thể Quý Tầm đang khẽ run rẩy, cô nhẹ giọng nói: "Đừng sợ." Cũng không biết là đang dỗ dành Quý Tầm hay là đang tự trấn an mình.
Người đàn ông mặc vest không hề ngạc nhiên trước phản ứng của họ, anh ta tiếp tục nói: "Hai người nhất định rất kỳ lạ, rõ ràng là một khung cảnh kỳ quái như vậy, tại sao tôi lại cho rằng đây không phải là mơ."
Anh ta nhớ lại cảm giác của mình lúc đó, khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, gương mặt hiện rõ vẻ sợ hãi: "Bởi vì cảm giác đó, thật sự quá rõ ràng! Tôi mãi mãi không thể nào quên được, lúc con rắn đó bị nhét vào miệng tôi, nó thậm chí còn đang động đậy!"
Thẩm Quỳ chỉ tưởng tượng đến cảnh tượng đó thôi cũng đã cảm thấy nghẹt thở.
Cô gấp gáp hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Không có sau đó, tôi ngất đi ngay tại chỗ." Nói đến đây, sắc mặt người đàn ông mặc vest đã đen như đít nồi, rõ ràng chỉ việc kể lại đoạn hồi ức này thôi cũng đã khiến anh ta vô cùng khó chịu.
Thẩm Quỳ suy nghĩ một lát rồi nói: "Tôi để ý lúc nãy anh nói rằng lúc đó anh cho rằng mình không phải đang mơ, vậy tại sao sau này lại cảm thấy đó thực ra là một giấc mơ?"
Người đàn ông mặc vest lại nhìn cô bằng ánh mắt khác lạ: "Cô thật sự rất nhạy bén."
Không hiểu sao, Thẩm Quỳ nhìn thấy một cảm xúc kỳ lạ trong mắt anh ta, dường như không phải là khen ngợi, mà giống như là... e dè?
Ánh mắt thoáng qua này không khiến Thẩm Quỳ suy nghĩ nhiều, cô nhanh chóng bị những lời tiếp theo của người đàn ông thu hút sự chú ý.
“Lúc tôi tỉnh lại lần nữa, đã ở trong bệnh viện rồi. Bác sĩ nói tôi bị gãy hai cái xương sườn, chân phải bị đinh thép xuyên qua, toàn thân có nhiều vết bầm dậ, tôi ở bệnh viện nằm ba tháng. Trong ba tháng đó, ngoài việc lo liệu hậu sự cho bố tôi, tôi đã dùng hết mọi mối quan hệ để tìm kiếm người phụ nữ kia, nhưng đều không có kết quả.”
“Tôi thậm chí còn nhờ quan hệ lấy được danh sách hành khách được mời tham gia chuyến tàu điện ngầm vận hành thử nghiệm lúc đó, đối chiếu danh sách tìm từng người một, nhưng vẫn không có chút manh mối nào.”
“Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn luôn coi trải nghiệm lúc đó như một giấc mơ, ép buộc bản thân phải quên nó đi, kể cả tất cả những gì liên quan đến vụ tai nạn tàu điện ngầm, tôi đều không muốn nhớ lại nữa.”
“Nhưng tôi không ngờ...”
Nói đến đây, anh ta như đột nhiên xì hơi mà thở dài một tiếng, úp mặt vào lòng bàn tay.
Người đàn ông trung niên ngoài bốn mươi tuổi, tác phong cứng rắn này cuối cùng cũng để lộ sự yếu đuối của mình vào khoảnh khắc này: "Tôi không ngờ, bao nhiêu năm trôi qua rồi, tôi lại có thể nhìn thấy người phụ nữ đó một lần nữa trong một bức ảnh trên diễn đàn."
“Hai người có lẽ không thể tưởng tượng được, phản ứng đầu tiên của tôi khi nhìn thấy bức ảnh, không phải là tức giận vì đối phương tự ý đăng ảnh của bố tôi, mà là... sợ hãi.”
“Ký ức đó bao nhiêu năm nay vẫn luôn như thanh gươm Damocles treo trên đầu tôi và ngay khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh, tôi đã nghĩ rằng cuối cùng nó cũng sắp rơi xuống rồi.”
Thẩm Quỳ như có điều suy nghĩ: "Vậy nên, anh cho rằng chính bức ảnh này đã chứng thực trải nghiệm lúc đó của anh là thật?"
“Đúng vậy.”
“Tôi còn một câu hỏi nữa.” Thẩm Quỳ đắn đo nói: "Lúc đầu anh có nhắc đến bức ảnh này là do bố anh chụp một năm trước khi gặp nạn, xin hỏi anh làm sao để phán đoán điều đó?"
“Bởi vì chiếc áo ông ấy mặc trong ảnh là do tôi mua cho ông ấy một năm trước khi ông ấy xảy ra chuyện, cho nên tôi phán đoán bức ảnh này ít nhất cũng phải được chụp sau khi tôi mua áo và trước khi xảy ra tai nạn, khoảng thời gian ở giữa chắc cũng là một năm.”
“Tôi hiểu rồi.” Thẩm Quỳ nói: "Vậy nói như thế, trong bức ảnh này, ngoài bố của anh ra, những người khác anh đều không quen biết?"
Người đàn ông mặc vest kiên quyết lắc đầu.
“Thì ra là vậy...” Thẩm Quỳ quay đầu nhìn Quý Tầm, định hỏi xem cậu ta còn gì muốn hỏi không, ai ngờ Quý Tầm vẫn còn chìm đắm trong cú sốc về chuyện nuốt sống rắn, Thẩm Quỳ đột ngột quay đầu lại làm cậu ta giật nảy mình.
“Nhìn... nhìn tôi làm gì?” Quý Tầm run rẩy.
“Thôi bỏ đi.” Thẩm Quỳ bất đắc dĩ quay đầu lại, cô nói với người đàn ông mặc vest: "Tôi không còn câu hỏi nào khác, hôm nay thật sự đã làm phiền anh rồi, có tiện để lại phương thức liên lạc không ạ?"
“Phương thức liên lạc thì không cần đâu, hôm nay tôi đến đây cũng là hy vọng chuyện này có thể kết thúc tại đây, tôi không muốn tham gia vào bất kỳ sự việc nào liên quan đến vụ tai nạn năm đó nữa, hy vọng sau này chúng ta đều không cần gặp lại nhau.” Nói xong anh ta liền đứng dậy, cầm cặp tài liệu lên, quay người rời đi không ngoảnh đầu lại.
Người đàn ông mặc vest đã đi rất xa, Quý Tầm vẫn chưa hoàn hồn.
Thẩm Quỳ huơ tay trước mặt cậu ta hai cái: "Này, hồn đâu rồi? Hoàn hồn đi!"
“A? Ồ!” Quý Tầm đột nhiên tỉnh táo lại, cậu ta nhìn ra ngoài cửa với vẻ không thể tin nổi: "Anh... anh ta cứ thế đi rồi sao?!"
“Chứ sao nữa? Cậu muốn giữ anh ta lại ăn trưa à?”
“Không phải... Tôi cảm thấy anh ta chẳng nói gì cả? Di vật đâu? Còn bài đăng trên diễn đàn làm sao anh ta thấy được, những thông tin quan trọng này sao cô không hỏi?” Quý Tầm lúc này mới nhận ra, nói với vẻ tiếc nuối xen lẫn trách móc.
“Vậy sao cậu không hỏi?” Thẩm Quỳ hỏi ngược lại.
“Tôi không phải là bị dọa sợ rồi sao! Anh ta ăn sống cả một con rắn đấy! Thế mà không đáng sợ à!” Quý Tầm hùng hồn nói: "Với lại, chúng ta vốn dĩ đã bàn bạc rồi, cô phụ trách giao tiếp với anh ta mà."
Ngón tay Thẩm Quỳ vô thức gõ nhẹ trên mặt bàn, cô nhớ lại tất cả những gì người đàn ông mặc vest vừa nói, những suy nghĩ trong đầu dần trở nên rõ ràng.
Cô sắp xếp lại dòng suy nghĩ, nói: "Tôi cảm thấy không cần thiết phải hỏi thêm nữa."
Quý Tầm không hiểu: “Tại sao?”
“Tôi nghi ngờ...”
Thẩm Quỳ ngẫm nghĩ một lát, chậm rãi nói: “Tôi nghi ngờ, anh ta đang nói dối.”
Quý Tầm theo phản xạ bác bỏ: "Không thể nào, anh ta nói nghe có vẻ thật lắm. Hơn nữa, anh ta đúng là 412L mà, cô xem cái tính cách khó chiều đó đi, vừa gặp mặt đã sầm mặt lại, rất giống với hình tượng động một chút là đòi kiện cáo trên diễn đàn."
“Vậy tôi hỏi cậu, nếu cậu trải qua tất cả những gì anh ta nói, cậu sẽ có cảm giác gì?”
“Cô đang nói đến đoạn trải nghiệm nào? Những cái khác thì tôi còn chịu được, chứ ăn rắn thì không được đâu. Nếu có ai dám nhét rắn vào miệng tôi, dù tôi có nửa chân bước vào quan tài rồi cũng phải bò ra xử lý kẻ đó trước.” Quý Tầm không chút khách khí mà nói lời tàn nhẫn.
Thẩm Quỳ tán đồng gật đầu, sau đó chỉ vào chính mình.
Quý Tầm vẻ mặt mờ mịt: “Ý gì đây?”
“Chính cậu cũng nói rồi, đổi lại là cậu, dù nửa chân đã bước vào quan tài cũng phải bò ra gϊếŧ người ta, tính cách anh ta cứng rắn như vậy, tại sao lại có thể nói chuyện lâu như thế với một người trông giống hệt kẻ thù của anh ta như tôi?”
“Ờ... Có lẽ vì mọi người đều là người sống sót, cho nên có cảm giác đồng cảm hơn chăng?” Quý Tầm không chắc chắn nói.
“Một người mà chỉ vì một bức ảnh trên diễn đàn đã đòi kiện cáo... Cậu nghĩ rằng, chỉ dựa vào mấy câu nói đầu tiên của chúng ta, anh ta đã có thể tin vào thân phận của chúng ta rồi sao?”