Nghe thấy lời này, chẳng hiểu vì sao, Thẩm Quỳ theo phản xạ thấy da đầu tê rần.
Ngay sau đó, cô lại cảm thấy bất lực với phản ứng vừa rồi của mình. Người phụ nữ giống hệt cô xuất hiện trên tàu điện ngầm, chẳng phải là tình huống bọn họ đã sớm đoán được rồi sao?
Tim cô vừa mới buông xuống một chút, đột nhiên lại nhận ra có gì đó không đúng. Nếu chỉ đơn thuần là một người phụ nữ gặp trên tàu điện ngầm hai mươi năm trước, đối phương không thể nào nhớ nhiều năm như vậy, nhất định còn có điều gì đó...
Quả nhiên, người đàn ông mặc vest nói tiếp: "Sau khi tai nạn xảy ra, tôi từng tỉnh lại trong một khoảng thời gian ngắn. Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn luôn không chắc chắn những gì mình thấy lúc đó là ảo giác hay sự thật, cho đến khi..."
Anh ta dừng lại một lát rồi nói bằng giọng trầm thấp: "Cho đến khi tôi nhìn thấy tấm ảnh đó trên diễn đàn."
"Rốt cuộc lúc đó anh đã thấy gì?" Thẩm Quỳ không kìm được bèn hỏi.
Người đàn ông mặc vest nhớ lại chuyện xưa, trên mặt từ từ hiện lên một tia sợ hãi. Biểu cảm này xuất hiện trên gương mặt nghiêm nghị của anh ta, càng khiến Thẩm Quỳ thêm căng thẳng.
Cô không hiểu sao lại có một trực giác, rằng nội dung mà người đàn ông trước mắt sắp kể, rất có khả năng sẽ đảo lộn một vài nhận thức trước đây của cô.
Người đàn ông mặc vest hít một hơi thật sâu, từ từ nhớ lại mọi chuyện năm đó: "Tàu điện ngầm gặp sự cố sau khi rời khỏi sân ga khoảng hơn mười phút. Mọi chuyện xảy ra rất nhanh, một giây trước mọi người còn đang bàn tán về tuyến tàu điện ngầm, giây tiếp theo cả toa tàu đã tan thành từng mảnh. Tôi chỉ nhớ mình đã nắm chặt tay vịn bên cửa, mới tránh được việc bị văng ra ngoài, sau đó tôi không còn biết gì nữa."
"Lúc tôi tỉnh lại, xung quanh rất tối, tôi muốn gọi người, nhưng không phát ra tiếng, muốn cử động cũng không cử động được." Nói đến đây, anh ta đặc biệt nhấn mạnh: "Không có thứ gì trói buộc tôi, nhưng tôi lại không thể cử động."
"Tôi không nhớ mình đã nằm đó bao lâu, rồi tôi nhìn thấy phía trước có ánh sáng."
"Ánh sáng đó rất kỳ lạ, tôi không biết phải hình dung nó như thế nào. Nếu bắt buộc phải tìm một từ để miêu tả, thì có lẽ giống như con sứa dưới biển sâu."
"Sứa ư?" Quý Tầm nghi hoặc hỏi.
"Đúng vậy, rất giống thứ ánh sáng phát ra từ những con sứa dưới biển sâu, rất mộng ảo, cũng rất không chân thật."
"Lúc đó tôi còn tưởng mình đang mơ, nhưng ngay sau đó tôi nhìn thấy một người phụ nữ."
Anh ta nhìn Thẩm Quỳ với vẻ mặt phức tạp, trong ánh mắt ẩn chứa sự sợ hãi: "Chính là người phụ nữ giống hệt cô."
Thẩm Quỳ mấp máy môi, định nói gì đó, nhưng người đàn ông giơ tay ngăn lại: "Nghe tôi nói hết đã."
"Người phụ nữ đó rất kỳ lạ, ban đầu tôi hoàn toàn không để ý đến cô ta. Cô ta được bao quanh bởi thứ ánh sáng tựa như sứa, lúc ẩn lúc hiện trong đó. Khi tôi phát hiện ra, cô ta cứ thế mở to mắt nhìn tôi chằm chằm."
Quý Tầm tưởng tượng ra cảnh tượng đó, bất giác nổi hết cả da gà.
"Sau đó thì sao?" Cậu ta theo phản xạ thúc giục.
"Cho đến lúc đó, tôi vẫn nghĩ mình đang mơ. Nhưng ngay sau đó, đã xảy ra một chuyện khiến tôi không còn chắc chắn nữa."
Người đàn ông mặc vest nói tiếp: "Sau khi tôi nhìn thấy cô ta, cô ta giống như một con robot đột nhiên được khởi động vậy. Tôi không biết miêu tả này có chính xác không, nhưng cô ta đúng là cử động ngay sau khi tôi và cô ta nhìn thẳng vào mắt nhau."
Người đàn ông mặc vest bất giác nói nhanh hơn: "Cô ta đi đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống, rồi từ trong túi áo lấy ra một con rắn."
"Rắn?" Quý Tầm kinh hô: "Đây là cái trò gì vậy?"
Ngay lập tức, cậu ta chợt liên tưởng đến điều gì đó, vội vàng trao đổi ánh mắt với Thẩm Quỳ.
Vẻ mặt Thẩm Quỳ trở nên nghiêm trọng chưa từng thấy, cô nín thở, khẽ hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Sau đó..." Người đàn ông mặc vest rùng mình một cái. Anh ta dừng lại rất lâu, cuối cùng mới lấy hết can đảm nói nốt vế sau: "Sau đó, cô ta nhét con rắn đó vào miệng tôi."