Cảnh sát tìm thấy thi thể Điền Khả một tiếng sau đó.
Khi Thẩm Quỳ đến nơi, một dải băng cảnh giới dài đã phong tỏa hiện trường. Đám đông chen chúc xung quanh, cô đứng giữa như một du hồn trôi dạt trên đảo hoang, mờ mịt nhìn về phía trước.
Lớp trưởng đã tỉnh rượu quá nửa, đang tích cực phối hợp với cảnh sát cung cấp manh mối, không ít bạn nữ cũng vừa sụt sùi vừa kể lại những gì mình biết.
Vượt qua đám người qua lại, tầm mắt Thẩm Quỳ trôi dạt đến giữa dải băng cảnh giới, một tấm vải trắng phủ lên thân hình quen thuộc đó.
Pháp y, cảnh sát qua lại khám nghiệm xung quanh, nơi Điền Khả rơi xuống trên mặt đất được vạch một đường phấn trắng hình người, bên trong đường phấn toàn là vết máu, dịch lỏng trắng đỏ lẫn lộn, cực kỳ giống với cảnh tượng đêm Lữ Đình rơi lầu.
Khung cảnh quen thuộc này khiến Thẩm Quỳ buồn nôn theo phản xạ sinh lý, cô cảm thấy dạ dày co thắt dữ dội, cơn co giật mạnh mẽ khiến cô bất giác cúi gập người xuống, nhưng bộ não hỗn loạn lại không cảm nhận được bất kỳ cảm xúc nào.
Đau buồn, mờ mịt, sợ hãi... Tất cả, dường như đều đã theo cuộc điện thoại kia mà tách khỏi cơ thể cô.
Điền Khả là một trong số ít những điểm neo giữ nửa đời trước lênh đênh như bèo dạt của cô trên thế gian này. Khi điểm neo bị nhổ bật lên cả máu lẫn thịt, cô cảm thấy mình như bị ném vào một đường hầm vô tận trong không thời gian, lại như hóa thành một linh hồn vô định trôi nổi vạn năm trên sông Minh Hà, không thấy được nơi đến, cũng không tìm được đường về.
Tất cả những nghi ngờ trước đó đối với Điền Khả vào lúc này đều tan thành mây khói, Thẩm Quỳ lúc này chỉ có thể nhớ lại sự đồng hành thân thiết không chút cách biệt mà cô ấy đã mang lại cho mình trong suốt hai mươi năm qua.
Gương mặt tròn trịa, rạng rỡ như ánh mặt trời ấy, tan chảy giữa ánh sáng và bóng tối loang lổ, thoáng chốc đã không còn nhìn thấy nữa.
Về đến nhà đã là mười hai giờ đêm.
Thẩm Quỳ đổ sụp xuống ghế sofa, không nhúc nhích.
Còn vài tiếng nữa là đến ba giờ sáng, một vòng thử thách mới không biết trước có lẽ lại sắp đến, nhưng nội tâm cô lại không một gợn sóng.
Đầu óc cô trống rỗng, nằm nghiêng trên ghế sofa. Trong nhà không bật đèn, ánh đèn đường bên ngoài xuyên qua rèm cửa chiếu vào, hắt lên tường một mảng bóng không đều.
Thẩm Quỳ mờ mịt nhìn chằm chằm vào mảng bóng đó, đầu óc cô hỗn loạn, nhưng nhìn một hồi cô bỗng cảm thấy hình dạng của cái bóng có vẻ hơi quen mắt.
Trong đầu cô chợt lóe lên một hình ảnh, đó là ngày tham quan viện bảo tàng, cô dường như cũng đã từng thấy cảnh này.
Cái bóng lúc đó, có phải là Quý Tầm không?
Nghĩ đến đây cô cười tự giễu, không phải thì đã sao?
Lữ Đình chết rồi, Điền Khả cũng chết rồi, có lẽ chẳng bao lâu nữa sẽ đến lượt cô...
Bây giờ đi tìm hiểu tất cả những điều này còn có ý nghĩa gì nữa?
Sự ra đi đột ngột của Điền Khả như một ngọn núi, đè chặt lên con đường tìm kiếm sự thật của Thẩm Quỳ, khiến cô mất đi dũng khí để tiếp tục tìm hiểu.
Đúng lúc này tiếng chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Thẩm Quỳ bất giác run lên, không dám nhận máy.
Cuộc nói chuyện với Điền Khả trước lúc lâm chung dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, tiếng chuông điện thoại lúc này đối với cô còn đáng sợ hơn cả ác mộng.
Cô thậm chí không dám rút điện thoại ra xem thông tin người gọi đến.
Cô nhắm mắt lại, ép mình phải lờ đi âm thanh bên tai, nhưng có lẽ vì đêm quá tĩnh lặng, hoặc có lẽ nỗi sợ hãi trong lòng cô đã khuếch đại âm lượng của tiếng chuông.
Cô chỉ cảm thấy âm thanh đó ngày càng lớn, ngày càng lớn, như lũ côn trùng len lỏi khắp nơi, dày đặc ùa lên, liều mạng muốn chui vào đầu cô...
Không, không... Đừng!
Nỗi sợ hãi đã đánh sập phòng tuyến tâm lý của Thẩm Quỳ, cô vô thức chộp lấy điện thoại, mạnh tay ném nó vào tường!
Một tiếng “ầm”, tiếng chuông đột ngột tắt ngấm, Thẩm Quỳ lập tức thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới phát hiện mồ hôi lạnh không biết từ lúc nào đã thấm ướt áo cô.
Tuy nhiên chưa kịp để cô bình tĩnh lại, tiếng chuông điện thoại như đòi mạng lại vang lên lần nữa.
Mà điều kinh hoàng nhất là, lần này âm thanh lại phát ra từ chiếc điện thoại của Điền Khả!
Một cơn giận không biết từ đâu ập đến trong phút chốc át đi nỗi sợ hãi của cô, Thẩm Quỳ tức giận cầm lấy điện thoại của Điền Khả, không thèm nhìn thông tin người gọi, nhấn nút nghe rồi áp lên tai: “Alô, alô? Nghe thấy không? Thẩm Quỳ có ở cùng cô không đấy?”
Giọng nói tưng tửng của Quý Tầm không đúng lúc truyền đến tai, chất giọng trong trẻo vui vẻ đặc trưng của cậu ta như một đôi tay vén màn sương mù, khiến bộ não hỗn loạn của Thẩm Quỳ trở nên minh mẫn hơn.
“Người đâu rồi? Sao không có tiếng động gì vậy?” Quý Tầm nói liến thoắng: “Cô ấy có ở chỗ cô không? Tôi tìm cô ấy có việc gấp.”
“... Là tôi.” Hồi lâu sau, Thẩm Quỳ mới tìm lại được giọng nói của mình.
“Ối chao, cuối cùng cũng tìm được cô rồi, sao điện thoại cô cứ gọi không được mãi thế? Có chuyện này tôi phải nói với cô.” Quý Tầm hào hứng nói: “Vừa rồi 412L trả lời tôi rồi!”
Thẩm Quỳ không chút cảm xúc “Ừm” một tiếng.
“Phản ứng của cô cũng bình tĩnh quá đấy...” Quý Tầm bất mãn nói: “Tôi phải theo cách cô nói mà oanh tạc hắn mãi mới nhận được trả lời đấy, hắn vừa rồi còn dọa kiện tôi nữa cơ! Tôi cảm thấy người này khá là cứng đầu, hắn cứ khăng khăng nói tôi xâm phạm quyền hình ảnh của người nhà hắn, cứ tra hỏi thông tin của tôi mãi. Tôi nói với hắn muốn kiện thì được, nhưng phải gặp mặt trực tiếp, hắn vừa mới hẹn địa điểm gặp mặt ngày mai với tôi rồi.”
“Chị, sao chị biết dùng ảnh bảy người trên diễn đàn để oanh tạc tin nhắn riêng của hắn thì chắc chắn sẽ ép được người ra mặt vậy?” Quý Tầm đối với Thẩm Quỳ phục sát đất, bất giác đổi cách xưng hô.
Thẩm Quỳ cảm thấy mình bây giờ như chia làm hai nửa linh hồn, một nửa linh hồn vẫn còn đau buồn vì sự ra đi của Điền Khả, nửa linh hồn kia lại đã bất giác đáp lại Quý Tầm: “Lần đầu tiên nhìn thấy bức ảnh bảy người mà chủ thớt đăng trên diễn đàn, cậu có phản ứng gì?”
“Hả?” Quý Tầm suy nghĩ một lát: “Phản ứng đầu tiên là sợ hãi đúng không? Dù sao lúc đó cũng lội hết cả topic, cảm thấy bài đăng này khá là kỳ quái, đột nhiên nhìn thấy ảnh mẹ tôi, sợ đến nổi cả da gà.”
“Tôi cũng vậy.” Thẩm Quỳ bình tĩnh nói: “Tôi nghĩ, phần lớn mọi người khi đột nhiên nhìn thấy ảnh của mình hoặc người nhà trong một bài đăng đầy rẫy sự kỳ quái như vậy đều sẽ có phản ứng này.”
“Nhưng phản ứng của 412L rất lạ, hắn ta dường như không hề sợ hãi, cũng không tò mò. Cậu xem những lời hắn nói mà xem, hắn hoàn toàn không quan tâm đến những gì chủ thớt nói, hắn chỉ muốn bảo vệ quyền lợi của mình và người nhà.”
“Cho nên chị mới bảo tôi...” Quý Tầm như có điều suy nghĩ.
“Cho nên tôi mới bảo cậu liên tục gửi bức ảnh bảy người đó vào tin nhắn riêng cho hắn, chỉ cần cậu gửi đủ nhiều, sớm muộn gì hắn cũng sẽ không nhịn được mà tìm đến cậu.”
“Thì ra là vậy.” Quý Tầm chợt hiểu ra, một lát sau, cậu ta đột nhiên phản ứng lại: “Đợi đã, nếu đơn giản như vậy, tại sao lúc đầu chị không trực tiếp liên lạc với hắn?”
Thẩm Quỳ dừng lại một lát, ban đầu cô chọn nói phương pháp cho Quý Tầm mà không tự mình thử, một mặt là để thăm dò Quý Tầm, mặt khác ít nhiều cũng có chút tư tâm không muốn bị đối phương làm phiền, vốn dĩ không tiện nói thẳng với Quý Tầm, nhưng có lẽ lúc này cô đang cần một chút xung đột để chuyển hướng sự chú ý của mình, cô thẳng thắn nói: “Bởi vì tôi cũng sợ bị hắn kiện.”
“Oa! Cô đúng là đồ đàn bà lòng dạ hiểm độc! Uổng công tôi vừa rồi còn gọi cô là chị!” Quý Tầm ở đầu dây bên kia nhảy dựng lên, tức tối.
Nghe những lời ca thán líu ríu của cậu ta, thần kinh vốn luôn căng như dây đàn của Thẩm Quỳ cuối cùng cũng có chút thả lỏng.
Cảm giác được thở phào này khiến Thẩm Quỳ theo bản năng muốn nắm bắt lấy, cô im lặng chờ Quý Tầm cằn nhằn xong.
Một lúc lâu sau, thấy Thẩm Quỳ mãi không lên tiếng, Quý Tầm không nhịn được nữa: “Này này, cô đâu rồi? Không phải lại biến mất rồi đấy chứ?”
“Không có, cậu cứ nói tiếp đi.” Thẩm Quỳ lãnh đạm nói.
“Thôi bỏ đi, chán chẳng buồn nói. Tôi nghĩ thông rồi, có lên án loại phụ nữ vô lương tâm như cô thế nào cũng vô ích.” Quý Tầm cố tỏ ra tức giận nói: “Còn cô thì sao, tình hình thế nào, vừa rồi sao không nghe máy? Với lại, nửa đêm nửa hôm thế này, sao cô lại tụ tập với Điền Khả rồi?”
Lần này Thẩm Quỳ im lặng rất lâu.
Lâu đến mức Quý Tầm đã mất kiên nhẫn thúc giục mấy lần, cô mới nhìn ra màn đêm đặc quánh ngoài cửa sổ, giọng nhẹ như lời thì thầm: “Điền Khả... cô ấy không còn nữa rồi.”