Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Tà Môn

Chương 10

« Chương TrướcChương Tiếp »
"Tôi nói trước nhé, những gì tôi sắp kể đều là sự thật mà bọn tôi tìm hiểu được trong hai ngày qua. Tuy có hơi khó tin nhưng cũng đã xác minh từ nhiều nguồn, độ tin cậy không thấp đâu. Nên cô có thắc mắc gì thì khoan hãy hỏi, nghe tôi nói hết đã." Quý Tầm rào trước đón sau với Thẩm Quỳ một câu rồi móc điện thoại ra.

Cậu ta tìm một tấm ảnh, phóng to, đưa cho Thẩm Quỳ: "Cô xem, có phải chiếc xe các cô ngồi hôm đó không?"

Đêm đó ra ngoài vừa vội vừa hoảng, Thẩm Quỳ chỉ nhớ đèn trên nóc chiếc taxi có một vết nứt cỡ bàn tay, biển số xe bắt đầu bằng A850. Tuy thông tin không nhiều, nhưng quả thực khá khớp với chiếc xe trong ảnh.

"Chắc là nó." Cô không chắc chắn nói.

"Nhưng thực ra, các cô đã ngồi chiếc này."

Quý Tầm lướt ảnh sang phải, một chiếc taxi bị đâm đến biến dạng hiện ra trước mắt Thẩm Quỳ.

Nói đúng ra, bị đâm đến hư hại mức này, chỉ nhìn bề ngoài thì rất khó nhận ra nó có phải là chiếc xe mà Thẩm Quỳ và Điền Khả đã ngồi đêm đó hay không, nhưng Thẩm Quỳ vẫn phối hợp gật đầu: "Rồi sao nữa?"

Quý Tầm giải thích: "Vụ tai nạn xe này không phải là sự cố ngoài ý muốn, mà là một vụ cố ý mưu sát. Nhưng đối tượng bị nhắm tới không phải các cô..."

"... Là tài xế taxi." Thẩm Quỳ phản ứng rất nhanh.

"Đúng vậy, hai cô chỉ là hai kẻ xui xẻo không may đi nhầm chiếc xe này thôi."

Quý Tầm dừng lại một chút, lộ vẻ mặt cực kỳ cạn lời: "Điều khó tin hơn nữa là... hung thủ đã nhắm sai đối tượng."

"Cái gì?!" Dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, Thẩm Quỳ vẫn không khỏi kinh ngạc.

"Chẳng phải giữa đường các cô bị buộc phải đổi hướng vì có rào chắn sao? Đó thực ra là do hung thủ chuẩn bị từ trước, nhưng ai mà ngờ được chiếc xe hắn đợi thì không thấy đâu, xe của các cô lại đến trước. Nửa đêm canh ba, tầm nhìn vốn đã không tốt, lại cùng là taxi, biển số hai xe cũng na ná nhau, hung thủ quá căng thẳng, nên là..."

"Chuyện này..." Nguyên nhân này quá mức khó tin, Thẩm Quỳ theo phản xạ muốn phản bác, nhưng nhất thời lại không biết nên bắt đầu từ đâu.

"Rất khó tin đúng không?" Quý Tầm lộ vẻ mặt "tôi hiểu cô mà", cậu ta vỗ vai Thẩm Quỳ: "Tôi biết, ban đầu bọn tôi cũng không tin. Tôi có một người bạn học làm ở trung tâm xử lý tai nạn giao thông, tôi đã đặc biệt hỏi dò rồi, nhân chứng vật chứng đều đầy đủ. Tuy có rất nhiều sự trùng hợp, nhưng đây đúng là sự thật."

Thẩm Quỳ trầm ngâm không nói.

Hai chuyện này có quá nhiều điểm trùng hợp. Dù nghe qua có vẻ hợp tình hợp lý, không chê vào đâu được, nhưng cô thực sự không cách nào chấp nhận đây là toàn bộ sự thật.

Chắc chắn vẫn còn điều gì đó...

"Hoa Hoa." Điền Khả nắm lấy tay Thẩm Quỳ, gương mặt tròn trịa tràn đầy vẻ lo lắng chân thành, cô khẽ nói: "Mình biết cậu đang nghĩ gì. Cậu nhất định cảm thấy hai chuyện này có quá nhiều sự trùng hợp, cậu cho rằng có ai đó đứng sau giật dây đúng không?"

"Mình đang nghĩ..." Dòng suy nghĩ của Thẩm Quỳ rối bời, cô đang cố gắng sắp xếp lại mọi chuyện, thì Điền Khả đột nhiên ngồi thẳng dậy, nhanh chóng trao đổi ánh mắt với Quý Tầm rồi dịu dàng cắt lời cô: "Hoa Hoa, thực ra còn một chuyện nữa mình chưa nói với cậu. Sau khi mình và Quý Tầm điều tra xong về hai vụ việc này, bọn mình còn đến nhà cậu một chuyến."

Giọng Điền Khả rất nhẹ nhàng, như thể sợ làm Thẩm Quỳ bị kích động: "Cậu còn nhớ nửa tháng trước, lần nào cậu bị đánh thức lúc nửa đêm cũng nhắn tin cho mình không? Nào là bình hoa bị vỡ, gương trong phòng tắm bị nứt các loại..."

"Nhớ chứ." Thẩm Quỳ mơ hồ cảm nhận được điều Điền Khả sắp nói, nhưng cô không dám nghĩ sâu hơn.

"Mình đã đối chiếu những gì cậu kể với đồ đạc trong nhà cậu..." Điền Khả hít một hơi thật sâu, chậm rãi nói: "Bình hoa vẫn lành lặn, gương trong phòng tắm cũng không sao... Tất cả những sự cố bất thường mà cậu kể đã làm cậu giật mình tỉnh giấc lúc nửa đêm... đều không hề tồn tại."

Như một tia chớp đột ngột xé toang màn đêm, bên tai Thẩm Quỳ như có tiếng sét đánh ngang trời.

Trong khoảnh khắc, cô thậm chí không thể hiểu nổi những gì Điền Khả vừa nói, trong đầu không ngừng hiện về tất cả những gì cô đã thấy, đã nghe trong nửa tháng qua...

Những đêm dài không thể an giấc...

Cơ thể ngày một rã rời...

Đầu óc dần trở nên mụ mị, tê liệt...

Lẽ nào thật sự như lời Điền Khả nói, tất cả mọi chuyện xảy ra vào ba giờ sáng trong nửa tháng qua đều là ảo giác của cô?

Là do... tinh thần của cô có vấn đề?

"Không... không đúng."

Thẩm Quỳ thoáng thất thần trong giây lát, nhưng cô nhanh chóng lấy lại tinh thần: "Cho dù nguyên nhân khiến mình tỉnh giấc trong nửa tháng qua là do mình tưởng tượng ra, nhưng việc mình thức dậy lúc ba giờ sáng là sự thật. Lịch sử trò chuyện của chúng ta có thể chứng minh, mình chắc chắn đã thức dậy vào đúng thời điểm đó."

"Đó có lẽ chỉ là do đồng hồ sinh học của cậu bị rối loạn thôi..." Điền Khả cố gắng giải thích.

"Đồng hồ sinh học rối loạn..." Thẩm Quỳ hít sâu một hơi: "Bất kể nguyên nhân là gì, chỉ cần xác định được cái mốc ba giờ sáng này, rồi đối chiếu với thời điểm xảy ra chuyện của Lữ Đình và vụ tai nạn taxi, chẳng lẽ điều đó vẫn chưa đủ để nói lên vấn đề sao? Mình rất khó thuyết phục bản thân tin rằng tất cả chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên."

"Nhưng mà... hai ngày cậu hôn mê không phải mọi chuyện vẫn ổn sao? Tại sao hai chuyện kia lại không thể là trùng hợp được chứ?"

"Ừm thì, cho tôi chen vào một câu." Quý Tầm nói: "Thật ra tôi thấy chúng ta không cần phải quá xoáy sâu vào chuyện này. Nếu đó là trùng hợp, thì sau này những chuyện tương tự sẽ không xảy ra nữa. Còn nếu không phải là trùng hợp, thì đến lúc đó lại tính tiếp. Tuy chuyện này đúng là khá mơ hồ, nhưng bây giờ cứ băn khoăn mãi cũng chẳng đi đến đâu cả."

"Nhưng bác sĩ nói..."

Quý Tầm lại cắt lời cô: "Theo tôi thấy thì cô đang diễn giải quá đà rồi. Vốn dĩ lúc ngủ mơ màng thì làm sao mà tỉnh táo được, cô có nhầm lẫn chút cũng là bình thường, chẳng phải chuyện gì to tát cả. Bây giờ chúng ta còn cả đống việc kia kìa, đừng tự rước thêm phiền phức nữa."

Điền Khả còn định nói gì đó, Quý Tầm nhíu mày, khoanh tay trước ngực, nói thẳng không chút nể nang: "Tôi thật không hiểu nổi, tự dưng cô cứ nhất quyết muốn nói chị em tốt của mình bị bệnh tâm thần là thế nào?"

Điền Khả sững người, lắp bắp giải thích: "Tôi... tôi đâu có..."

"Thôi được rồi, đừng nói nữa, tôi biết hai người đều lo cho tôi thôi." Thẩm Quỳ lên tiếng trấn an: "Vì hai đêm nay không có chuyện gì xảy ra, chúng ta cứ tạm coi đây là một dấu hiệu tốt. Chuyện này cứ tạm gác lại đã, hy vọng sau này tôi đều có thể ngủ ngon giấc. Khả Khả, cậu cũng đừng đào sâu thêm nữa, trong lòng mình tự biết, cậu yên tâm đi."

"Thôi được..." Điền Khả có vẻ vẫn chưa cam lòng, cô đột nhiên nhớ ra: "À đúng rồi, mai là họp lớp rồi, cậu có đi không?"

"Đi chứ." Thẩm Quỳ vừa gật đầu vừa theo phản xạ sờ túi áo, rồi mới nhận ra mình vẫn đang mặc đồ bệnh nhân: "Điện thoại của mình đâu rồi?"

"Ồ, đây này." Quý Tầm đưa cho cô: "Hai ngày nay đồng nghiệp có gọi cho cô mấy lần, bọn tôi nghe máy giúp rồi. Sếp của cô còn định đến thăm, cũng bị bọn tôi cản lại rồi."

"Sếp..." Thẩm Quỳ nhớ đến hình xăm Ouroboros trên cổ tay ông chủ, trong lòng dâng lên một cảm giác mơ hồ khó tả.

"Sếp cô tốt thật đấy, ngày nào cũng hỏi thăm tình hình của cô. Nếu không phải ông ấy nói mình đã ngoài năm mươi rồi, tôi còn tưởng ông ấy có ý với cô cơ." Quý Tầm trêu.

"Năm mươi tuổi thì sao chứ, Hoa Hoa nhà chúng ta già trẻ đều mê." Điền Khả lúc này mới hoàn hồn, phản pháo lại có chút chậm chạp.

Quý Tầm kín đáo đảo mắt một cái, không nói thêm gì.

Thẩm Quỳ lướt nhanh qua các tin nhắn trong điện thoại, cho chắc ăn, cô còn liếc qua cả diễn đàn.

Đương nhiên trên diễn đàn vẫn không có gì mới.

Sau khi bài đăng bị khóa, trên diễn đàn không hề xuất hiện thêm bất kỳ cuộc thảo luận nào liên quan đến chủ đề đó nữa. Trong điện thoại, ngoài nhóm chat lớp đang sôi nổi bàn về buổi họp lớp ngày mai, cũng chẳng có tin tức gì khác.

Trong hai ngày cô bất tỉnh, những chuyện kỳ quái kia dường như đều bị nhấn nút tạm dừng. Trước đó rõ ràng không cho cô lấy một giây phút nghỉ ngơi, vậy mà giờ đây lại như thể cùng nhau hẹn ước đình chiến tập thể.

Có một thoáng, Thẩm Quỳ thậm chí đã thực sự nghi ngờ liệu có phải vấn đề nằm ở chính bản thân mình hay không, nhưng cô nhanh chóng gạt bỏ suy nghĩ đó.

Cô tuyệt đối không phải là người tự tin mù quáng. Nếu sự thật chứng minh mọi chuyện đều là do cô tưởng tượng ra, cô cũng có thể bình thản đối mặt. Nhưng với quá nhiều bằng chứng thực tế bày ra trước mắt, rõ ràng đây không phải là tình huống có thể tạo ra chỉ bằng sự tưởng tượng đơn thuần của cô.

Thẩm Quỳ nhẩm lại trong đầu những việc cần làm sắp tới, rồi hỏi: "À phải rồi, lễ tưởng niệm Lữ Đình là sáng mai đúng không?"

"Cũng không hẳn là ngày mai nữa, cô xem mấy giờ rồi kìa, trời sắp sáng đến nơi rồi. Tôi nhớ họ hẹn là chín giờ sáng, vậy là còn khoảng bốn tiếng nữa. Có cần tôi đi cùng cô không?" Quý Tầm tiện miệng hỏi.

"Được."
« Chương TrướcChương Tiếp »