Mấy ngày nay, bốn người Tiêu Ngân cứ loanh quanh trong khu Nam thành, hết bị đàn tang thi chắn đường lại đến lượt bị chúng dí đuổi chạy bán sống bán chết. Cái gọi là "sự dịu dàng của lũ xác sống" giờ chỉ còn là chuyện cổ tích.
Tạm gác lại vụ của Văn Thanh Linh sang một bên, rốt cuộc cậu có thật sự mang kháng thể hay không còn chưa chắc nhưng cả nhóm họ đã quyết định tiếp tục truy vết mục tiêu ở căn cứ Lăng thành.
Vừa nghe có người tìm mình, Phương Chấn đã ba chân bốn cẳng bỏ trốn khỏi căn cứ Lăng thành, chạy vào Nam thành ẩn náu. Nhưng với tốc độ truy đuổi của Tiêu Ngân và đồng bọn, mấy ngày trôi qua như vậy thì tên kia chắc đã quay lại Lăng thành từ lâu.
Cả đội tiếp tục điều tra ngầm trong căn cứ.
Phương Chấn là một nhân vật rất quan trọng — nếu gã thật sự có kháng thể thì biết đâu lại là chìa khóa để giải quyết bài toán vắc xin diệt virus tang thi. Vì lý do đó nên cấp trên mới phái họ đến tìm người này.
Nhưng ai mà ngờ tên này lại trơn như lươn, bắt không được, mò không thấy. Bây giờ đã là thời tận thế rồi, muốn tìm một người chẳng khác gì mò kim đáy bể. Muốn có tin tức thì phải dò hỏi khắp nơi, mà hỏi xong còn phải phân biệt thật giả như chơi trò cờ gian bạc lận.
Sau đó, họ nghe được một tin đồn: ở Nam thành có bác sĩ có thể chữa khỏi người bị nhiễm.
Nhờ lần theo đầu mối, bốn người tìm được một cặp mẹ con bán thông tin. Tiền trao (chính xác hơn là tinh hạch trao) cháo múc.
Người phụ nữ vui vẻ vô cùng, Tiêu Ngân chi rất mạnh tay, đủ tiền sinh hoạt cho hai mẹ con chị trong mấy tháng tới.
“Con trai tôi bị tang thi cắn, cả đội bỏ rơi hai mẹ con tôi ngay bên ngoại vi Nam thành. Lúc đó tôi tuyệt vọng lắm, chỉ muốn ôm con liều chết với lũ tang thi. Rồi một chiếc xe từ trong Nam thành chạy ra, dừng ngay bên cạnh. Tôi lao tới cầu cứu, đưa hết tinh hạch tích góp cho người lái, chỉ mong cậu ta đưa hai mẹ con về căn cứ Lăng thành. Nhưng người đó chỉ xuống xe, nhìn qua con tôi một cái… rồi chữa luôn! Trước mặt tôi luôn đấy!”
“Không lừa các anh đâu, người đó đúng là người tốt hiếm có. Chữa khỏi thi độc cho con tôi xong, còn để lại cả xe. Bản thân mình thì đi bộ quay lại Nam thành. Tôi hỏi làm sao tìm lại cậu ấy, cậu ấy liền nói mình mở một phòng khám trong Nam thành.”
Quý Dung nhìn Tiêu Ngân, cảm thấy cảnh tượng này quen lắm.
Lái xe cứu người, cứu xong lại thong thả quay về Nam thành…
Quý Dung hỏi: “Vậy vị bác sĩ đó trông thế nào?”
Người phụ nữ lấy tay ước lượng: “Cao thế này, da trắng trẻo, mặt mũi dễ thương, trông khá ngoan hiền. Tuy mặt mày lạnh lùng nhưng thật ra tốt bụng lắm.”
Từ miêu tả của chị, đối phương chắc tầm 1m80, trắng trẻo, mặt non choẹt, biểu cảm gương mặt lạnh như tiền — hoàn toàn khớp với người mà bọn họ từng theo dõi.
Thấy vẫn chưa đủ thuyết phục, người phụ nữ liền bồi thêm: “Các anh biết đội trưởng Thường không? Trước đây bạn gái anh ta bị tang thi cắn, tuyệt vọng không còn đường lui. Chính tôi chỉ cho họ đến phòng khám đó. Họ đi rồi, tôi còn đứng trước cổng căn cứ chờ xem sao, kết quả hai người đó thật sự quay lại, còn sống nhăn răng!”
Tiêu Hành trầm ngâm: “Chị biết phòng khám đó ở đâu không?”
Người phụ nữ lắc đầu: “Tôi chỉ ở khu ngoại vi Nam thành, chưa từng thấy phòng khám, nhưng các anh có thể hỏi đội trưởng Thường. Anh ấy từng đến đó, chắc sẽ biết.”
Thế là cả nhóm rồng rắn kéo đi tìm đội trưởng Thường Bách Hằng.
Xui cái là lúc đó Thường Bách Hằng với bạn gái Ôn Sơ đang dẫn đội đi săn, tối mới về.
Cả nhóm đành chờ đến khi hai người quay lại, rồi trình bày mục đích muốn hỏi thăm tin tức phòng khám.
Thường Bách Hằng nhìn bọn họ từ trên xuống dưới, sắc khí hầm hố như sát thủ về hưu, cảnh giác hỏi ngay: “Hỏi phòng khám làm gì?”
Tiêu Ngân đoán được ý anh đề phòng, bèn chỉ vào đùi Hạc Lâm: “Bác sĩ đó từng chữa chân cho đồng đội tôi, giá 100 tinh hạch. Lúc đó tôi chỉ có 80, còn nợ 20, hứa sẽ trả sau. Biết người đó ở Nam thành nhưng không rõ chính xác ở đâu, nên muốn nhờ chỉ giúp.”
Kỷ Dung: “…”
Hạc Lâm: “…”
Thời Sùng: “…”
Đại ca đây là bị hoàn cảnh ép học kỹ năng nói dối rồi hả?
Thường Bách Hằng và Ôn Sơ liếc nhau, thấy giá cả đúng như trong trí nhớ thì chắc không lầm đâu.
Thường Bách Hằng nói: “Tôi cũng không nhớ rõ chỗ cụ thể, chỉ nhớ nó gần trung tâm thành phố. Phòng khám tên là ‘Phòng khám Nam thành’.”
Tiêu Ngân: “Anh tìm ra như thế nào?”
Thường Bách Hằng ngập ngừng một lúc: “Là đàn tang thi tự nhường đường, dẫn tôi tới… Tôi biết nghe khó tin, nhưng thật đấy.”
Nghe chẳng khác gì chuyện lũ tang thi nhường đường tiễn nhóm họ ra khỏi Nam thành mấy hôm trước.
Tiêu Ngân nghiêm túc hỏi: “Có thể kể rõ lúc đó xảy ra chuyện gì không? Anh lái xe vào rồi lũ tang thi tự động tránh đường?”
Thường Bách Hằng lắc đầu: “Không phải. Lúc đó tôi lái xe quanh Nam thành mà chẳng thấy phòng khám đâu. Tuyệt vọng quá, tôi ngồi trong xe gào lên: ‘Phòng khám Nam thành ở đâu!!’ Sau đó tôi lái xe lao vào đàn tang thi, muốn chết quách cho xong. Ai ngờ bọn tang thi đó tự động tách ra hai bên, mở đường cho tôi chạy thẳng đến phòng khám.”
Ôn Sơ nắm tay anh.
Đến giờ nghĩ lại, họ vẫn còn rùng mình. Nói thật, chuyện đó có kể ra cũng chẳng ai tin, nhưng họ đã tận mắt trải qua và may mắn sống sót trở về.
Tiêu Ngân gật đầu, nói tạm biệt rồi rời đi.
Quý Dung: “Giờ sao?”
Tiêu Ngân: “Ở lại nghỉ một đêm, sáng mai lên đường quay về Nam thành. Tôi nghĩ trên kia có thể đã nhầm một chuyện.”
Hạc Lâm trầm tĩnh tiếp lời: “Không phải xuất hiện người có kháng thể, mà là… có người chữa được virus tang thi.”
Tiêu Ngân bổ sung: “Cậu ta từng thôi miên ba người chúng ta chỉ trong tích tắc, chứng tỏ tinh thần lực rất mạnh. Ở Nam thành, tôi luôn có cảm giác bị ai đó theo dõi. Cảm giác đó chắc không sai, có thể thật sự có người dùng tinh thần lực giám sát chúng ta.”
Tiêu Ngân dừng một chút rồi tiếp: “Không chừng cả Nam thành đều nằm trong phạm vi cảm nhận của người đó. Mọi chuyện xảy ra ở đó, cậu ta đều biết hết.”
Quý Dung rùng mình: “Một người mà tinh thần lực mạnh tới mức kiểm soát được cả bầy tang thi… vậy thì đáng sợ quá rồi.”
Hạc Lâm nhấp nhẹ môi: “Nếu là thật thì cấp độ nguy hiểm của người này… không thể tưởng tượng nổi.”
Thời Sùng khẽ rùng mình: “Một người vừa có ý thức, vừa có thực lực, lại có thể điều khiển một phần tư tang thi ở Lăng thành… mức nguy hiểm: cực độ.”
Quý Dung chợt dừng bước: “Mấy ông nói thử xem… có khi nào…”
“Không phải.” Tiêu Ngân, Hạc Lâm và Thời Sùng đồng thanh.
Trước tận thế, họ đã nhiều lần làm nhiệm vụ cùng nhau, mức độ ăn ý có thể gọi là tuyệt đối.
Không cần Quý Dung nói ra, cả ba cũng biết hắn đang nghĩ tới ai.
Tiêu Ngân: “Tạm chưa bàn tới cậu ta có phải là Văn Thanh Linh hay không. Dù là thật, hôm đó chúng ta vẫn đang ở trong Nam thành. Mặc dù tang thi trong thành rất hỗn loạn, nhưng không hề tràn ra ngoài. Chính mắt chúng ta thấy.”
Quý Dung đoán: “Có khi nào cậu ta điều khiển tang thi từ chỗ khác?”
Ba người kia đồng loạt quay sang nhìn hắn như đang nhìn… gà mắc tóc.
Quý Dung vội giơ tay đầu hàng: “Thôi được, coi như tôi chưa nói gì.”
Nếu Văn Thanh Linh thực sự muốn xóa sổ căn cứ Nam thành, thì chẳng cần đợi đến bây giờ. Cậu có thể ra tay bất cứ lúc nào.
Chính vì nhóm người sống sót từ Nam thành có thể trốn thoát, điều đó chứng tỏ một điều — Văn Thanh Linh không hề ra tay với người vô tội.
Tiêu Ngân kết luận: “Người này cực kỳ nguy hiểm. Chúng ta nhất định phải tìm hiểu rõ cậu ta là ai.”