Sau khi hấp thụ hết đống tinh hạch gom được gần đây, Văn Thanh Linh cảm thấy sức mạnh của mình tăng lên rõ rệt.
Cậu đứng trước cửa phòng khám, nhìn con đường và những tòa nhà xung quanh đã được thay da đổi thịt, tâm trạng nhẹ nhõm không khác gì vừa đi spa về.
Lấy phòng khám làm trung tâm, các con đường xung quanh được quét dọn sạch sẽ, những tòa nhà cũ nát cũng đã được đám tang thi văn minh cần cù cải tạo lại. Các bồn hoa và dải phân cách trước kia bị san bằng, biến thành vườn rau mini chuyên trồng... Huyết Quỳ.
Không phải loại hoa trang trí đâu, mà là giống Huyết Quỳ chuyên dùng làm thực phẩm cho tang thi – được gieo trồng từ hạt giống Huyết Quỳ Mẫu, tưới bằng máu động vật biến dị do chính đám tang thi săn bắt. Chỉ cần có đủ máu, không cần dị năng hệ Mộc thúc đẩy cũng lớn nhanh như thổi.
Với tang thi, Huyết Quỳ là một món cao lương mỹ vị hiếm có khó tìm.
Khu vực này nay đã trở thành "Khu dân cư cao cấp" dành riêng cho những tang thi có ý thức. Mấy con tang thi tàn tạ, rách rưới không được bén mảng vào – lý do: mất thẩm mỹ. Chỉ những tang thi đã lấy lại nhân dạng và có nhận thức mới được sống ở đây. Để bảo vệ địa bàn, họ đã gom hết xe phế thải, chất thành một bức tường vòng quanh khu này.
Văn Trinh bưng một tách trà… xúc tu Huyết Quỳ, vừa nhâm nhi vừa ngắm đống xe sắp đổ sụp kia, tiếc nuối lắc đầu:
“Tang thi văn minh chúng ta còn ít quá, chứ không là cha xây hẳn cái tường thành hoành tráng rồi. À mà con à, nghe bảo các đại doanh căn cứ bên ngoài toàn nhờ dị năng giả hệ thổ xây tường phải không? Hay mình cũng thuê vài người về xây đi?”
Văn Thanh Linh cảm thấy mình cần nhìn lại người cha già đầu óc đầy sáng tạo này: “Tường đất thì có gì hay? Tường gỗ không đẹp ạ? Không chắc chắn chắc sao cha?”
Cậu cũng vừa hay muốn kiểm tra thử sức mạnh mới nâng cấp của mình đến đâu.
Chỉ thấy Văn Thanh Linh giơ tay, phóng ra dị năng hệ Mộc.
Chớp mắt mặt đất bằng phẳng lập tức nứt toác, bốn bức tường gỗ cao vυ"t trồi lên, cao tận mười mét, đáy rộng hai mươi mét, đỉnh cũng phải mười mét, chu vi ước tính khoảng bảy nghìn mét.
Cậu mô phỏng tường thành cổ, bốn hướng đều có tháp canh phòng thủ, ai muốn vào thành đều phải đi qua cửa.
Tường được tạo từ loại gỗ vuông vức bóng loáng, phần móng bên dưới cực kỳ công phu – rễ cây to khỏe đan chằng chịt, đều là rễ sống, theo thời gian tường thành sẽ… tự mọc cao hơn do cây phát triển.
Toàn bộ tang thi văn minh trong Nam Thành sững sờ rồi vỡ òa trong vui sướиɠ. Ai mặt đơ thì cười tươi lên trong lòng, ai hướng ngoại tí thì mừng ra mặt.
Cuối cùng, họ cũng có “mái nhà” giữa thành phố tang thi.
Cha cậu – Văn Trinh – há hốc miệng, suýt làm đổ cả tách trà, lắp bắp mãi mới thốt ra được một câu cảm thán: “Con trai cha quả nhiên vẫn là con trai cha!”
Văn Thanh Linh thử cảm nhận – sau một công trình đồ sộ thế này mà dị năng hệ Mộc của cậu vẫn chưa dùng hết, cảm giác như thể đang bơi trong bể năng lượng vô tận, khó mà cạn được.
Tường thành mà Văn Thanh Linh dựng nên đúng là đè bẹp luôn cái “tường xe cũ” của đám tang thi văn minh. Giờ thì họ có thể yên tâm… dọn vệ sinh! Nơi này đã chính thức trở thành tổ ấm của họ, không thể không chăm chút kỹ lưỡng.
Các tang thi văn minh kéo nhau đến cảm ơn Văn Thanh Linh, tặng quà tới tấp, cậu nhận chân giò lợn đến nỗi tay muốn rụng luôn.
Phong Đồng hớn hở chạy tới, ôm chặt lấy chân Văn Thanh Linh, ngửa đầu nói: “Anh ơi, em muốn mua một gói hạt giống Huyết Quỳ!”
Văn Thanh Linh xoa đầu cô nhóc: “Anh thấy… em nên gọi anh là chú thì đúng hơn.”
Phong Đồng chớp chớp mắt: “Anh đẹp trai thế này, giống chú chỗ nào chứ?”
Văn Thanh Linh nín: “Gọi anh là anh, thế gọi bố mẹ anh là gì? Ông bà nội ngoại à?”
Lúc này, Tưởng Lan từ trong bước ra, tay cầm một gói hạt giống Huyết Quỳ, lườm cả hai: “Đã chẳng phải người nữa rồi, còn bày đặt phân vai vế làm chi không biết?”
Văn Thanh Linh: “…”
Nghe… cũng có lý.
Nhưng mà, không phải người thì cũng không thể từ bỏ ước mơ làm người chứ?
“Cảm ơn… dì đi.” – Cậu nhanh nhảu đáp gọn.
“Cảm ơn dì ạ~”
Phong Đồng hí hửng đưa mười viên tinh hạch tang thi cấp thường cho Tưởng Lan, nhận lấy gói hạt giống, vui vẻ chạy đi.
Bất kỳ tang thi nào được Huyết Quỳ “cảm hóa” và trở thành tang thi văn minh đều được ghi danh, do Tưởng Lan quản lý.
Tính đến hôm nay, đã có một trăm mười chín người chính thức “nhập tịch” thành Tang thi văn minh.
Họ có nội quy riêng. Nếu tang thi văn minh nào vi phạm – không cảnh cáo, không trục xuất, mà là xử thẳng tay, tránh để chạy đi hại người, rước họa về cho căn cứ.
Điều luật số một, được in chữ đỏ, gạch chân, phóng to, dán nổi bật khắp nơi:
CẤM ĂN NGƯỜI! CẤM ĂN NGƯỜI! CẤM ĂN NGƯỜI!
Chuyện quan trọng nhắc ba lần còn chưa đủ!
Nếu bị con người tấn công, có thể phản kích, thậm chí là gϊếŧ – nhưng tuyệt đối không được ăn thịt người. Một khi ăn rồi, căn cứ sẽ trục xuất vĩnh viễn – theo nghĩa đen.
Dù gì cũng là “người chết đi sống lại”, họ càng trân quý sinh mạng hiện tại. Mong ước lớn nhất: sống cho ra sống giữa thời tận thế.
Căn cứ Tang Thi Văn Minh được xây sâu bên trong Nam Thành, ẩn mình giữa rừng cao ốc. Nếu không lại gần, gần như không ai phát hiện được.
Tuy nhiên, sự tồn tại của căn cứ khiến phạm vi hoạt động của tang thi thường bị thu hẹp, buộc phải dạt ra vùng rìa Nam Thành. Những con tang thi từng chỉ thấy trong nội thành, giờ xuất hiện cả ở vùng ven thành.
Hơn nữa, thời gian gần đây, tang thi Nam Thành liên tục kéo bầy truy đuổi người sống, khiến những người sống sót bỏ chạy tán loạn, không ai dám bén mảng tới nữa. Danh tiếng “hắc ám và nguy hiểm” của Nam Thành càng ngày càng lan rộng.
Một vài căn cứ ở gần Nam Thành đã bị xóa sổ. Người sống từ những nơi khác, nghe tin dữ liền tránh xa khu vực này, đổi hướng sang ba hướng còn lại để thu thập vật tư.