Anh ta lái xe luồn lách qua từng con phố, ngoài tang thi ra thì chẳng thấy phòng khám nào ở Nam Thành.
Thường Bách Hằng gần như phát điên gào lên:
“Phòng khám Nam Thành đâu? Phòng khám Nam Thành ở đâu!!!”
Ôn Sơ tựa vào ghế, thi độc đã lan đến cổ cô, làm làn da xanh đen. Đôi mắt cô luôn dõi theo Thường Bách Hằng, như muốn ghi nhớ thật kỹ gương mặt anh.
Cô yếu ớt nói:
“Bách Hằng… Bách Hằng…”
“Anh đây, anh đây em yêu, đừng sợ, chúng ta sắp tìm được rồi, cố thêm chút nữa!” Thường Bách Hằng vội vã lau nước mắt.
“Nếu em thực sự biến đổi, em muốn chính anh gϊếŧ em… đừng để em thành tang thi… được không?”
“Không đâu! Em sẽ không sao đâu!”
Ôn Sơ co giật dữ dội, miệng trào máu đen, sắp sửa hoàn toàn biến đổi.
Thường Bách Hằng đạp mạnh ga, lao thẳng vào đám tang thi, vừa khóc vừa hét:
“Anh sẽ không gϊếŧ em! Anh không thể! Nếu em biến thành tang thi thì anh sẽ ở bên em cùng biến thành tang thi!”
Đám tang thi bỗng chốc tản ra, nhường đường.
Thường Bách Hằng sửng sốt rồi tăng tốc, tang thi tự động tránh sang hai bên, tạo thành một con đường thông thẳng tới cửa phòng khám Nam Thành.
Văn Thanh Linh đã đứng sẵn ở cửa đợi họ. Cậu nhốt Trưởng Lan và Văn Tranh trong phòng làm việc, để họ tự luyện khả năng kiểm soát bản năng, không lao ra cắn người.
Là thật! Họ thật sự đã tìm thấy phòng khám Nam Thành. Và còn có con người sống ở trỏng!
Thường Bách Hằng vội vàng xuống xe, bế Ôn Sơ chạy vào. Cô gái đang giằng co với độc tố, không muốn người đầu tiên mình cắn là bạn trai.
“Ôn Sơ! Chúng ta tới rồi! Cố thêm chút nữa! Bác sĩ, bác sĩ cứu người với! Cô ấy sắp không xong rồi!”
Văn Thanh Linh: “Đừng lo lắng, đặt lên giường đi.”
Thường Bách Hằng cẩn thận đặt bạn gái lên giường.
Văn Thanh Linh vén vạt áo của cô gái, xác định chính xác vết cắn, đặt cây Huyết Quỳ lên đó. Tất cả xúc tu đồng loạt đâm vào vết thương, Huyết Quỳ vui vẻ hút lấy thi độc.
Cả người Ôn Sơ đang co giật liên tục dần bình tĩnh lại. Khuôn mặt đen sạm cũng dần hồi phục, thi độc đang tiêu tán đi.
Văn Thanh Linh quay vào phòng làm việc. Vừa mở cửa, bố mẹ cậu đã đứng sát tường, lưng thẳng tắp.
Tưởng Lan nghiến răng:
“Mẹ nhịn được! Nhà mình thịt biến dị nhiều như thế, heo biến dị ăn không ngon chắc! Việc gì phải ăn thịt sống đầy máu!”
Văn Tranh hóp bụng ưỡn ngực:
“Ba phải giảm cân! Thịt sống không ăn được! Vi khuẩn, ký sinh trùng, vi khuẩn, ký sinh trùng…”
Văn Thanh Linh: “…”
Cậu đóng cửa lại. Có vẻ việc để họ tiếp xúc với con người… vẫn còn hơi khó khăn.
Văn Thanh Linh quay lại, chờ Huyết Quỳ chữa trị xong mới mở miệng:
“100 viên tinh hạch thường.”
Huyết Quỳ sau khi hút no lại lớn thêm một vòng. Văn Thanh Linh phát hiện khi dùng nó trị bệnh, sau khi hút hết thi độc trong người, nó sẽ lớn lên một chút, trên thân sẽ xuất hiện hoa văn màu đen. Cậu rất tò mò, cuối cùng Huyết Quỳ sẽ tiến hóa thành dạng gì.
Thường Bách Hằng nhìn thứ tròn tròn như quả cầu trong tay cậu, lấy toàn bộ tinh hạch mang theo ra đếm trên bàn. Không đủ 100 viên thường, nhưng anh ta có tinh hạch tang thi tiến hóa.
Thường Bách Hằng ngượng ngùng hỏi:
“Dùng tinh hạch tang thi tiến hóa được không?”
Ôn Thanh Linh: “Tất nhiên, cứ theo tỷ giá thị trường.”
1 viên tinh hạch tiến hóa cấp 1 = 100 viên thường.
1 viên tiến hóa cấp 2 = 10 viên cấp 1.
Cứ thế tính lên.
Tỷ giá này dựa vào năng lượng bên trong tinh hạch để tính. Tinh hạch loại thường và tinh hạch loại tiến hóa là hai loại cách biệt một trời một vực.
Thường Bách Hằng đưa cho Ôn Thanh Linh 1 viên tinh hạch tiến hóa cấp 1.
Lúc này, Ôn Sơ đã tỉnh lại, cô không dám tin vậy mà mình vẫn chưa biến thành tang thi.
Thường Bách Hằng ôm chặt lấy cô:
“Ổn rồi em yêu, em đã khỏi rồi. Em sẽ không biến thành tang thi đâu, chúng ta đều được cứu rồi.”
Lúc này Ôn Sơ mới cảm thấy sợ hãi, chỉ một chút nữa thôi là cô đã…
Cô nghiêm túc cảm ơn Văn Thanh Linh.
Văn Thanh Linh ôm cây Huyết Quỳ, mặt không biểu cảm nhìn họ:
“Đi thong thả.”
Thường Bách Hằng: “…”
Ôn Sơ: “…”
Hai người vốn còn muốn hỏi thêm vài điều, nào ngờ bác sĩ lại tiễn khách không thương tiếc.
Họ đành cảm ơn lần nữa rồi dắt tay nhau rời đi.
Ra đến cửa, Thường Bách Hằng cuối cùng không nhịn được, quay đầu hỏi:
“Thứ trong tay cậu là gì vậy?”
Văn Thanh Linh: “Quỳ Bảo.”
Là Huyết Quỳ bảo bối của cậu, nên gọi là Quỳ Bảo.
Thường Bách Hằng: “???”
Ôn Sơ nhìn ra bác sĩ không muốn nhiều lời, liền lôi bạn trai đi.
Trên đường ra khỏi Nam Thành, không có tang thi nào cản trở họ, cũng không có tang thi tấn công, họ cứ thế an toàn ra khỏi đây.
Cả hai người đều cảm thấy như đang nằm mơ. Tang thi ở Nam Thành, rốt cuộc làm sao vậy?