Chương 22

Đêm nay, định sẵn là một đêm không yên bình.

Đám tang thi ở Nam Thành đều rục rịch như thể có một sự kiện lớn sắp diễn ra, mà thiếu mất sự góp mặt của chúng, làm cho “cuộc sống thây ma” cậu có phần không trọn vẹn.

Trong lòng Văn Thanh Linh mơ hồ cảm nhận được điều gì đó, nhưng cậu không thể nói rõ đó là cảm giác gì.

Hơn nửa đêm không ngủ, cậu bê hai cây Huyết Quỳ Mẫu khổng lồ ngâm vào thùng lớn đầy máu của động vật biến dị, liên tục thúc ép chúng kết hạt.

Sáng sớm, khi Tưởng Lan thức dậy, vừa nhìn thấy một sọt đầy hạt giống đen thì suýt nữa bị doạ ngất.

Bà hốt hoảng chạy đi xem hai cây Huyết Quỳ Mẫu. Hên là Huyết Quỳ Mẫu dù bị "giục sinh" cả đêm vẫn rất khỏe mạnh.

Tưởng Lan xót xa sờ lên cái bụng tròn vo của chúng, dịu dàng nói:

“Vất vả rồi, vất vả rồi, một lần sinh ra nhiều thế này. Chắc là bị con trai tôi vắt kiệt rồi nhỉ?”

Văn Thanh Linh: “….”

Tưởng Lan bắt đầu quay qua mắng con trai: “Cả đêm không ngủ bày trò gì thế hả? Đừng có hành hạ đến chết hai cây Quỳ Mẫu đấy!”

Văn Thanh Linh: “Mẹ… mẹ ngủ nổi à?”

Tang thi chỉ có thể nghỉ ngơi chứ không ngủ được, thời gian nghỉ ngơi tốt nhất là vào ban ngày. Ba mẹ cậu vì muốn giống con người hơn nên nhất định chỉnh đồng hồ sinh học lại, nghỉ ngơi vào ban đêm, vui chơi vào ban ngày.

Tưởng Lan nói:

“Ngủ được hay không cũng phải ngủ! Chúng ta là tang thi tốt dưới chế độ xã hội chủ nghĩa!”

Văn Thanh Linh: “Phải phải phải, con nhận sai, con tự kiểm điểm, sau này sẽ không ép Quỳ Mẫu sinh sản nữa.”

Tưởng Lan lúc này mới bỏ qua cho cậu.

Hai cây Huyết Quỳ Mẫu to lớn đó chính là gà mái đẻ trứng vàng của cả nhà, phải nuôi thật kỹ, không được để chết.

Thật ra Văn Thanh Linh muốn nói, cho dù chết cũng không sao, cậu có thể trồng lại bằng máu mình, nhưng cậu không dám nói, chỉ đành ngoan ngoãn nhận lỗi, đảm bảo lần sau không tái phạm.

Tin tức Nam Thành bị đàn tang thi tấn công lan nhanh đến các căn cứ lớn nhỏ. Nhiều căn cứ nhỏ lo lắng: căn cứ tiếp theo bị công phá, liệu có phải là mình?

Những ai dám tự lập căn cứ đều có tham vọng làm bá chủ. Tận thế đã đến, có thực lực rồi thì ai còn muốn sống dưới quyền người khác?

Gần thành Lăng, căn cứ sống sót lớn nhất chính là căn cứ Lăng Thành. Những căn cứ nhỏ muốn gia nhập chỉ có thể sáp nhập, mà thủ lĩnh căn cứ nhỏ vào Lăng Thành thì e là, còn không bằng một đội trưởng.

Sự sụp đổ của Nam Thành là một cơ hội cho căn cứ Lăng Thành thu nạp các căn cứ vừa và nhỏ để cùng phát triển lớn mạnh.

Ngoài kia có hỗn loạn thế nào thì cũng không ảnh hưởng đến Văn Thanh Linh ở Nam Thành.

Cậu vẫn tiếp tục khám bệnh trong phòng khám của mình.

Khả năng tẩy não bằng tinh thần lực của cậu rất hiệu quả. Tang thi bình thường ở Nam Thành hầu như đã có chút ý thức — ít nhất là biết né xe hơi. Một số con bị cậu điều khiển nhiều lần, ý thức phục hồi tốt hơn, bắt đầu hiểu ra làm một tang thi "đàng hoàng" quan trọng đến mức nào. Những lúc như thế, chúng sẽ chủ động tìm đến phòng khám, mong muốn thay đổi một lối sống khác.

Nhờ vậy, Văn Thanh Linh kiếm được không ít tinh hạch, dù là khám chữa bệnh rồi mới thu phí, nhưng cho đến nay vẫn chưa có một tang thi nào nợ tiền.

Có lẽ chúng cũng không dám nợ, nếu không thì ba ba Văn sẽ ngay lập tức dạy chúng "cách làm tang thi".

Hôm đó, một chiếc xe lao vào Nam Thành, như ruồi mất đầu chạy loạn khắp nơi. Người thanh niên lái xe mồ hôi đầm đìa, vô cùng sốt ruột tìm kiếm "phòng khám Nam Thành" mà người phụ nữ kia đã nhắc đến.

Người phụ nữ ấy mang theo con trai, không còn ra ngoài săn gϊếŧ tang thi nữa, muốn sống những ngày tháng yên bình, kiếm sống bằng việc bán thông tin. Nhưng không ai tin cô, cho rằng cô đang nói dối, thế gian làm gì có cách giải độc tang thi?

Cho đến khi cô gặp Thường Bách Hằng và Ôn Sơ — hai người yêu nhau từ trước tận thế, sau tận thế vẫn dìu dắt nhau sống sót. Nhưng rồi trong một nhiệm vụ, bạn gái bị tang thi cắn. Thường Bách Hằng gần như phát điên, trả một khoản phí tin tức khổng lồ chỉ để đổi lấy một tia hy vọng nhỏ nhoi.