Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Ta Mở Phòng Khám Ở Tận Thế

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vừa đến căn cứ. Ngay khi xe dừng lại, Lục Thiên Cẩn lập tức mở cửa xuống xe, bước nhanh mấy bước rồi dừng lại.

Gã đỏ mắt nhìn bốn người Tiêu Ngân vừa xuống xe: “Chuyện không phải như cô ta nói…”

“Thiên Cẩn!” Hứa Thánh Phi ngăn cản gã.

Lục Thiên Cẩn không thèm liếc ả ta: “Văn Thanh Linh đúng là em họ cô ta. Nhưng cô ta lòng dạ rắn rết, nhẫn tâm độc ác. Lúc gặp nguy hiểm, chính cô ta đã đẩy Thanh Linh – người đang liều mạng bảo vệ đồng đội vào giữa bầy tang thi. Chính vì Thanh Linh dụ lũ tang thi đi, bọn họ mới có cơ hội chạy thoát về căn cứ!”

“Sau khi Thanh Linh quay lại đây, định gϊếŧ cô ta, chính cô ta luôn miệng la hét bảo cậu ấy là tang thi, xúi giục tôi và mọi người trong căn cứ vây gϊếŧ cậu ấy. Tôi đã do dự… nhưng mọi người đều ra tay, nên tôi cũng ra tay theo…”

Giọng Lục Thiên Cẩn nghẹn lại: “Tôi, Văn Thanh Linh và Lạc Phong Giác làm anh em tốt suốt hai năm. Dù căn cứ bị phá bao nhiêu lần, chúng tôi vẫn kề vai sát cánh vượt qua. Thanh Linh từng cứu mạng tôi không biết bao lần, vậy mà tôi lại dễ dàng tin lời ả ta, ra tay với cậu ấy. Phong Giác cũng vì tôi không trả thù cho Thanh Linh mà bỏ tôi đi, còn bị cô ta ám toán, chết trong Nam Thành…”

Lục Thiên Cẩn hối hận đến tột độ: “Thanh Linh trốn vào Nam Thành rồi không trở lại, đến giờ sống chết cũng không rõ.”

Hứa Thánh Phi tức giận hét lên: “Tôi làm tất cả chẳng phải vì anh, vì căn cứ này sao?! Nếu nó dẫn tang thi tới đây, chúng ta sẽ chết cả!”

Lục Thiên Cẩn cười thảm: “Hứa Thánh Phi, cô thật đáng sợ. Lúc mới gặp Thanh Linh, cô là một chị gái dịu dàng, quan tâm săn sóc. Người trong căn cứ vì nể mặt Thanh Linh mới ưu tiên nhiều vật tư cho gia đình cô trước, phần còn lại mới đến phiên người khác. Thanh Linh thật lòng xem cô là chị, gọi ba mẹ cô là bác trai, bác gái. Nhưng mấy người đã báo đáp lại thế nào?”

Hứa Thánh Phi nghiến chặt hàm răng: “Tôi cũng là dị năng giả! Tôi cũng có thực lực! Tôi không cần nó bảo vệ! Nó là hệ mộc, tôi là hệ thực vật, có khác biệt gì lớn chứ? Những gì nó làm được, tôi cũng làm được! Nhưng các người đã từng nhìn nhận tôi một cách nghiêm túc chưa?! Chỉ cần nó còn ở căn cứ ngày nào là ngày đó tôi sẽ không bao giờ được coi trọng!”

Lục Thiên Cẩn rốt cuộc hiểu: “Đó là lý do cô hận cậu ấy như vậy?”

Hứa Thánh Phi giận dữ nói: “Dĩ nhiên không chỉ vậy!”

Lục Thiên Cẩn phẩy tay, gã không muốn tranh cãi nữa: “Hứa Thánh Phi, lập tức đưa cha mẹ cô rời khỏi căn cứ. Căn cứ không nuôi nổi Đại Phật lớn như cô!”

Có người định khuyên anh: “Thủ lĩnh, Thanh Linh đã đi rồi. Nếu cô ta cũng đi nữa thì vật tư của chúng ta…”

“Biến! Lập tức biến hết! Tôi cho cô nửa tiếng, quá một giây tôi gϊếŧ cả nhà cô!” Lục Thiên Cẩn kiên quyết mà gào lên.

Hứa Thánh Phi nhìn thấy sát ý trong mắt gã, biết gã thật sự sẽ ra tay, liền không dám trì hoãn mà vội vã chạy vào căn cứ tìm cha mẹ, mang họ rời đi.

Quý Nhung không hiểu: “Người như vậy sao không gϊếŧ luôn đi? Còn thả cho cô ta đi làm gì?”

Lục Thiên Cẩn siết chặt nắm đấm, không trả lời.

Quý Nhung lập tức hiểu ra, xoắn xuýt như vậy, không phải thích thì cũng là từng ngủ với nhau.

Anh tặc lưỡi: “Bỗng thấy Văn Thanh Linh và Lạc Phong Giác thật đáng thương. Anh em tốt lại qua lại với người phụ nữ đã hãm hại mình. Họ vì căn cứ mà làm trâu làm ngựa, cuối cùng một người bị gϊếŧ, một người thì bị cả căn cứ truy sát. Thật bi thảm a.”

Lục Thiên Cẩn mắt đỏ ngầu, gã cũng cảm thấy bản thân thật hồ đồ, mới khiến anh em vào sinh ra tử họ rơi vào hoàn cảnh như bây giờ.

Tiêu Ngân không định ở lại căn cứ qua đêm, dùng mười viên tinh hạch thường để đổi lấy một chiếc xe, rồi trở về Nam Thành.

Từ tất cả manh mối cho thấy, người tên Văn Thanh Linh mà bọn họ nhắc tới, rất có thể chính là người họ từng gặp ở Nam Thành.

Cậu ta không có đồng đội, một mình sinh tồn trong Nam Thành, từng ở ngoài giúp đỡ cho Hạc Lâm rồi lại quay vào thành. Là vì sợ bị căn cứ Nam Thành tiếp tục truy đuổi? Hay còn có lý do nào khác?
« Chương TrướcChương Tiếp »