Bốn người cùng Lục Thiên Cẩn và Hứa Thánh Phi ngồi chung một chiếc xe.
Hứa Thánh Phi nói: “Trước đây Nam Thành không như vậy, tang thi ăn thịt người nhưng chúng hành động rời rạc. Chỉ cần không vào sâu bên trong, chỉ ở rìa thành thu thập vật tư hoặc săn dị thú thì vẫn rất an toàn. Nhưng suốt một tháng qua, mọi thứ đã thay đổi. Chúng tôi không thể bước vào Nam Thành nữa, một khi bước vào sẽ bị bầy tang thi truy sát.”
Quý Nhung hỏi: “Một tháng này đã xảy ra chuyện gì?”
Hứa Thánh Phi thở dài, giả vờ đau buồn: “Chuyện này là lỗi của tôi. Một tháng trước, căn cứ của chúng tôi đến Nam Thành tìm vật tư, gặp phải một bầy tang thi. Em họ tôi vì cứu tôi mà bị tang thi cắn, nó dẫn dụ bầy tang thi đi, còn chúng tôi thì tìm đường chạy trốn.”
Lục Thiên Cẩn nhìn ả ta, thầm bái phục trình bịa chuyện trắng trợn của ả.
Hứa Thánh Phi kể tiếp: “Ba ngày sau, khoảng lúc chiều tối, em họ tôi đột nhiên quay trở về. Trên người nó dính đầy vết máu, toàn là dấu răng của tang thi. Nó muốn lẻn vào căn cứ, vừa bắt gặp tôi thì lao tới cắn gϊếŧ. Thiên Cẩn và mọi người trong căn cứ vì bảo vệ tôi, đành phải ra tay khiến hai bên nảy sinh xung đột, nó chạy trốn về Nam Thành, từ đó không còn xuất hiện nữa. Cũng kể từ đó, Nam Thành xảy ra biến đổi.”
Hạc Lâm hỏi: “Ý cô là, em họ cô đã biến thành tang thi rồi quay về?”
Hứa Thánh Phi: “Đúng vậy.”
Quý Nhung: “Biến thành tang thi sẽ mất đi ý thức, sao cậu ta còn biết đường mà quay lại?”
Hứa Thánh Phi cười gượng: “Có thể do nó vẫn còn ý thức, hoặc là do oán hận. Nó hận chúng tôi không cứu nó. Mấy người đã từng thấy tang thi có thân thể nguyên vẹn, hành vi cư xử giống người chưa? Trừ việc không biết nói chuyện, nó chẳng khác gì con người cả.”
Tiêu Ngân im lặng từ nãy giờ, đột nhiên lên tiếng: “Sao cô chắc chắn cậu ta là tang thi mà không phải là người?”
Hứa Thánh Phi rất chắc chắn nói: “Nó bị tang thi cắn, chính mắt chúng tôi nhìn thấy.”
Tiêu Ngân: “Bị cắn cũng chưa chắc sẽ biến thành tang thi.”
Hứa Thánh Phi sững sờ: “Anh đang nói đùa à?”
Tiêu Ngân nói: “Đã có người mang kháng thể xuất hiện. Dù bị tang thi cắn cũng chưa bị lây nhiễm. Người đó xuất hiện cách đây đúng một tháng.”
Hứa Thánh Phi khϊếp sợ hô lên: “Sao có thể chứ?!”
Lục Thiên Cẩn gần như không tin nổi, giọng run rẩy: “Anh… anh nói là, Thanh Linh có khả năng vẫn là người? Trên người cậu ấy có kháng thể? Cậu ấy không bị nhiễm? Cậu ấy không phải tang thi?!”
Tiêu Ngân: “Có khả năng này.”
Lục Thiên Cẩn xác nhận lại lần nữa: “Anh chắc chắn tin tức này là thật chứ?”
Hạc Lâm nói: “Mọi người chắc biết căn cứ Lăng Thành chứ? Người có kháng thể kia chính là người của căn cứ đó.”
Lục Thiên Cẩn im lặng, hai tay gã nắm chặt, sắc mặt vô cùng khó coi.
Hứa Thánh Phi không thể chấp nhận chuyện Văn Thanh Linh là người. Tên đó nhất định phải là tang thi!
Ả ta vội vàng biện bạch: “Không thể nào! Nó nhất định là tang thi! Hành vi của nó rất kỳ lạ!”
Quý Nhung cười nhạo: “Vừa rồi không phải cô còn nói, ngoài việc không nói chuyện ra, cậu ta giống hệt người bình thường sao? Không nói chuyện đâu có nghĩa là không thể nói, lỡ như cậu ta không muốn nói chuyện với cô thì sao?”
Sắc mặt Hứa Thánh Phi thay đổi rõ rệt.
Ả chỉ nhận ra họ là quân nhân, nhưng không biết họ thuộc đơn vị nào. Với một đám đầy kinh nghiệm như vậy, ả cố lừa gạt thế nào cũng không qua mắt được.
Hứa Thánh Phi vẫn cố chấp giãy giụa: “Tôi chắc chắn nó không phải người! Nó là tang thi! Sự thay đổi của Nam Thành chắc chắn liên quan đến nó! Sớm hay muộn nó cũng sẽ dẫn bầy tang thi đến tấn công căn cứ!”
“Câm! Miệng! Lại!” — Lục Thiên Cẩn nghiến răng, ánh mắt nhìn ả ta đã hoàn toàn khác trước.
Nếu không phải vì ả ta cứ một hai khẳng định Văn Thanh Linh là tang thi, thì họ đâu có vây đánh Thanh Linh. Nếu không phải bọn họ tàn nhẫn tấn công cậu, thì cậu đâu có thất vọng đến mức không quay đầu lại! Nếu không phải vì bọn họ đối xử tệ bạc với cậu như thế, thì Lạc Phong Giác cũng không rời đi, cũng sẽ không chết ở Nam Thành!
Tất cả đều là lỗi của người phụ nữ này!