Chương 19

Quý Nhung đơ mặt:

“Lão đại, danh hiệu ‘Tiêu Tam Đao’ của anh tính vứt thật hả?”

Thời Sùng nghiêm túc tự hỏi: “Rốt cuộc cậu ta là dị năng gì vậy? Sao cái gì cũng làm được thế?!”

Chỉ trong chớp mắt, cả ba người bọn họ đều bị thôi miên, thời gian ít nhất cũng kéo dài đến ba giây. Nếu lỡ người kia có ý gϊếŧ người thật, e là cả ba đã cỏ mọc đầy mộ rồi.

Quý Nhung vẫn còn trong trạng thái đờ đẫn:

“Người này... ghê gớm đấy, lão đại. Hay là mình lôi cậu ta vào đội đi?”

Tiêu Ngân liếc anh: “Cậu lôi nổi à?”

Quý Nhung cười hề hề: “Vậy nên mới cần anh ra tay chứ lão đại~”

Tiêu Ngân liền trầm mặc. Vì y cũng không chắc có thể “lôi” được người này. Người thanh niên này nhìn tuy vậy mà sâu không lường được, lại còn là thành phần kỳ lạ khiến người ta không khỏi tò mò cậu ta là ai.

Tầm mắt vừa đảo qua Tiêu Ngân chợt sững lại, sau đó Quý Nhung và Thời Sùng cũng đồng thời sững người.

Người tỉnh đầu tiên là Hạc Lâm, và cảnh tượng đập vào mắt anh... thật sự khó nói nên lời.

“Mấy người các cậu… đắc tội với dị năng giả hệ Mộc à?”

Bốn cái bánh xe của ô tô, cái nào cái nấy cũng đang bị găm thẳng xuống mặt đất bởi những mũi gai gỗ to đùng như cột đình.

Văn Thanh Linh chơi ác thật, đến cái xe mình lái tới cũng găm luôn, không chừa đường lui cho ai, ép mấy người họ phải vận dụng chức năng căng hải.

Quý Nhung hít một hơi lạnh:

“Lão đại, lần này là đâm thủng lốp xe, lần sau chắc chơi tới găm người luôn quá?”

Tiêu Ngân nhìn về phía Nam Thành nơi Văn Thanh Linh đã chạy mất tiêu, tới cái bóng cũng chẳng thấy.

Hạc Lâm từ dưới đất bò dậy, chân đã lành lặn như mới:

“Vậy tối nay tụi mình… cắm trại giữa quốc lộ à?”

Đường lớn ra vào Nam Thành đã sạch bong không còn một chiếc xe nào, muốn tìm phương tiện di chuyển gần như là chuyện viển vông.

Tiêu Ngân lần nữa nhìn Nam Thành phía sau, rồi lại liếc con đường dài tít tắp phía trước.

Sau vài giây, y lạnh lùng ra lệnh:

“Quay lại Nam Thành.”

Bốn người — vừa vắt giò lên cổ chạy ra — giờ lại lội ngược về con đường xưa cũ.

Quý Nhung lẩm bẩm:

“Cái con Huyết thi lúc nãy điều khiển được bầy tang thi... có khi nào là một biến dị của loại ‘Thủ lĩnh’ không?”

Hạc Lâm tỉnh táo phân tích:

“Có khả năng lắm. Và Nam Thành chắc chắn không chỉ có một con ‘Thủ lĩnh’. Con Huyết thi kia rõ muốn đàn tang thi ăn thịt chúng ta, nhưng con sau thì lại chỉ muốn đuổi chúng ta đi, chứ không hề ra tay sát hại.”

Thời Sùng gật đầu: “Con sau mạnh hơn rõ rệt.”

Quý Nhung khó hiểu: “Nhưng mà… sao nó không gϊếŧ mà lại tha cho tụi mình? Mấy con tang thi giờ còn biết nhân từ nữa hả?”

Tiêu Ngân đơn giản đáp: “Đến cả tang thi biết né xe ô tô cũng tồn tại rồi, cậu còn lạ gì ở bản năng chủng loài?”

Đám tang thi ở Nam Thành giờ chẳng còn bản năng gì sất, bản năng của chúng là không có bản năng.

Quý Nhung cười khì khì: “Các cậu thử nghĩ coi, chúng ta mà quay lại, mấy con tang thi kia có tức chết không?”

Nếu như chúng thật sự biết “tức chết” là cảm giác gì…

Từ xa, họ trông thấy vài chiếc xe lao như điên từ Nam Thành ra, vô cùng hoảng loạn.

Tiêu Ngân lập tức dừng lại, đứng chặn giữa đường.

Cả bốn người xếp hàng ngang như kiểm tra xe vượt biên. Mấy chiếc xe đang phóng như bay vội vàng nhấn còi inh ỏi.

Tiêu Ngân không hề chớp mắt, rút khẩu bắn tỉa từ sau lưng, giương lên ngắm thẳng chiếc xe dẫn đầu.

Bên kia nhận thấy tín hiệu nguy hiểm, xe phanh két lại, từ trong xe một người đàn ông bước xuống, đứng sau cửa xe, giọng vang lên cách đó vài mét:

“Các vị… cần giúp gì không?”

Tiêu Ngân hạ súng xuống: “Các người là người sống sót từ căn cứ Lăng Thành?”

Người đàn ông thấy Tiêu Ngân không có ý gây sự, thở phào nhẹ nhõm:

“Phải, còn các anh là từ nơi khác tới?”

Tiêu Hận không trả lời, chỉ nói:

“Tôi có chuyện muốn hỏi các người.”

Y ném qua một viên tinh hạch từ tang thi tiến hóa cấp 1. Người đàn ông bắt lấy, xem sơ qua rồi ném trả lại.

Gã mỉm cười rất lịch sự: “Không cần đâu, có gì cứ hỏi, tôi biết gì sẽ nói hết.”

Tiêu Ngân vào thẳng vấn đề: “Các người biết chuyện gì đang xảy ra ở Nam Thành không?”

Sắc mặt người kia tức thì thay đổi, vài người đi cùng anh ta cũng lần lượt bước xuống xe, đứng cạnh.

Một cô gái tên Hứa Thánh Phi đánh giá Tiêu Ngân từ trên xuống dưới — toàn thân mặc đồ tác chiến đen, cao ráo, tóc cắt ngắn, quần được nhét gọn trong giày quân đội. Dáng đứng lười biếng mà vẫn nghiêm nghị, gương mặt thì cực kỳ điển trai, đặc biệt đôi mắt sắc lẹm. Cái cách y cầm súng bằng một tay, cực kỳ chuyên nghiệp, khiến người ta không thể không đoán…

— Người đàn ông này chắc chắn từng đi lính.

Ba người đứng cạnh y cũng ăn mặc y chang, khí chất như đúc một khuôn. Hứa Thánh Phi âm thầm kết luận: Rất có thể, đây chắc chắn là quân nhân. Và chỉ cần là quân nhân, dù là trước hay sau mạt thế thì cũng khiến người ta thấy an tâm phần nào.

Hứa Thánh Phi chủ động bước lên:

“Các anh cũng bị đàn tang thi tấn công à? Chúng tôi cũng vừa mới trốn ra đấy.”

Tiêu Ngân liếc cô một cái: “Đám tang thi ở đây từ đầu đã như vậy sao?”

Hứa Thánh Phi lắc đầu: “Không, chỉ mới xảy ra gần đây thôi.”

Tiêu Ngân: “Cô có biết nguyên nhân không?”

Hứa Thánh Phi liếc mắt:

“Chuyện này dài dòng lắm, nhưng thấy các anh không có xe, hay là cùng lên xe bọn tôi đi, vừa đi vừa nói?”

Người đàn ông khi nãy xuống xe, tên là Lục Thiên Cẩn bước tới nói thêm: “Bọn tôi là người sống sót từ căn cứ Nam Thành, cách đây không xa, không ngại thì cùng đi đi, ở đấy an toàn hơn.”

Bốn người trước mặt vừa nhìn đã biết không phải dạng vừa, Nam Thành gần đây đã mất đi hai dị năng giả là Văn Thanh Linh và Lạc Phong Giác, căn cứ thì đang vật vờ như ngọn đèn trước gió, giờ kéo thêm được bốn tay to là phúc lớn trời ban.

Tiêu Ngân đang cần biết Nam Thành rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thế nên… y gật đầu, lên xe.