Chương 18

Văn Thanh Linh cực kỳ tức giận, đây là coi cậu chết rồi phải không!

Một con tang thi hoang dã không biết từ đâu chui ra mà dám chỉ huy đàn em của cậu, quên ai mới là lão đại ở Nam Thành rồi à!

Tiếng gầm rú của tang thi vọng đến cả phòng khám.

Tưởng Lan bước ra cửa nhìn về phía Nam: “Đám đàn em của con tổ chức sự kiện lớn gì mà không báo cho con vậy?”

Văn Thanh Linh trả lời: “Có con tang thi hoang dã cướp quyền chỉ huy của con tấn công nhân loại.”

Tưởng Lan nhanh đi vào trong: “Thế con còn không mau cướp lại đi chứ! Chúng ta là tang thi xã hội chủ nghĩa, chưa từng tấn công con người!”

Văn Thanh Linh ngẩng đầu nhìn mẹ ruột một cái, thâm sâu nói: “Là chưa từng có ý chủ động tấn công con người.” Nhấn mạnh, gạch chân.

Lỡ như nhân loại ra tay trước, mà bọn họ còn không đánh trả lại thì chẳng phải là đồ ngốc của ngốc à?

Tưởng Lan gật đầu liên tục: “Thế con tang thi cướp quyền đó xử lý sao rồi?”

Văn Thanh Linh chống cằm bằng một tay: “Tống cổ khỏi Nam Thành. Đông Thành, Bắc Thành, Tây Thành muốn làm gì thì con kệ, miễn là đừng tới quấy rầy đàn em của con.”

Văn Trinh bưng một tách trà xúc tu Huyết Quỳ thong dong đi tới: “Làm ăn ế ẩm thật đấy. Biết đến bao giờ mới bồi dưỡng con thành thủ lĩnh toàn Lăng Thành đây? Ầy~ Khéo có khi đến quyền chỉ huy Nam Thành cũng để mất. Đúng là không làm thì không có ăn mà. Ầy~”

Ông nhấp một ngụm trà đỏ như máu: “Hay là con cho ta một cây Huyết Quỳ đi, ta làm bác sĩ lưu động. Kiểu gì cũng gặp được mấy người bị lây nhiễm đang cần cứu gấp!”

Văn Thanh Linh ôm mặt chán nản: “Ba à ba tỉnh lại đi! Ba mà gặp người sống không nhào tới gặm một miếng là con đã lạy trời lạy đất rồi!”

Văn Trinh giận dữ cãi cùn: “ Trừ khi ông đây bị đói chết thì chắc ông thèm vào ăn thịt người!”

Văn Thanh Linh: “Vâng vâng, ba đã tu luyện thành tinh… à không thành người rồi…”

Vừa nói đến chuyện không có khách thì khách đã đến — lại có một tang thi tìm thấy bản thân.

Công việc trị liệu này rất đơn giản, Văn Thanh Linh giao hết cho ba mẹ làm, cậu chỉ cần cung cấp Huyết Quỳ là đủ.

Văn Thanh Linh lại kiểm tra hành tung của bốn người kia.

Họ bị vô số tang thi nhìn chằm chằm, muốn không rời đi cũng không được.

Đến khi họ ra khỏi Nam Thành, đàn tang thi vẫn đứng ở biên giới thành phố dõi theo. Chỉ khi họ chạy đủ xa, tang thi mới giải tán — ai về nhà nấy, ai đi kiếm ăn nấy.

Quý Nhung dừng xe, mồ hôi lạnh ướt cả tay lẫn người, cứ như vừa lái xe duyệt binh xuyên qua biển tang thi, không phải do hắn chịu áp lực giỏi, mà thực sự là sắp không gồng nổi nữa rồi.

Tiêu Ngân lấy ra một hộp cứu thương, đưa cho Thời Sùng ở ghế sau.

Thời Sùng nhận lấy, lập tức tiêm cho Hạc Lâm một mũi thuốc cầm máu đặc hiệu, rồi băng bó vết thương. Một bên đùi của Hạc Lâm bị xe đè nát bấy, máu chảy không ngừng.

Quý Nhung: “Đại ca, giờ tính sao?”

Tiêu Ngân: “Tình trạng của Lão Hạc thế nào?”

Thời Sùng: “Mất máu quá nhiều, đã hôn mê rồi.”

Quý Nhung đập mạnh tay lái: “Cmn, rốt cuộc cái quỷ gì thế? Công kích mạnh, tốc độ cao, còn có thể triệu tập cả đàn tang thi, lại còn biết nói! Nó biết nói đó! Đây còn coi là tang thi sao?”

Thời Sùng vừa băng bó vừa nói: “Trường hợp xấu nhất là… lại xuất hiện một giống tang thi tiến hóa mới.”

Tiêu Ngân không lên tiếng, đang trầm tư.

Trong gương chiếu hậu, đột nhiên xuất hiện một chiếc xe, từ xa chạy đến rồi dừng lại.

Văn Thanh Linh hạ cửa kính xe xuống: “Cần giúp không?”

Quý Nhung ngây người.

Má ơi! Lúc bọn họ bám theo thì mất dấu, giờ thì hay rồi, người ta tự mình đưa đến tận cửa (xe) luôn!

Tiêu Ngân xuống xe, cầm đao dài gõ vào kính xe cậu, hô: “Xuống xe.”

Vì để kiếm doanh thu cho phòng khám, Văn Thanh Linh cũng thực liều mạng rồi, cậu thật sư không thể để ba mình đi làm bác sĩ lưu động được. Gặp người sống cậu còn nhịn được,chứ ba mẹ cậu thì không, họ mà mất kiểm soát là sẽ lao đến cắn người ngay.

Tiêu Ngân nghi ngờ: “Cậu là dị năng giả hệ trị liệu?”

Văn Thanh Linh đáp: “Gần như vậy.”

Tiêu Ngân nghiêng đầu: “Chữa cho cậu ấy đi.”

Văn Thanh Linh đứng yên không nhúc nhích, bình chân như vại báo giá: “Khám tại phòng giá 100 tinh hạch thường, khám ngoài tăng gấp đôi, 200 tinh hạch, loại thường.”

Tiêu Ngân: “…”

Y im lặng móc ra một túi đóng kín, ném cho Văn Thanh Linh.

“Chắc chắn không thiếu, chữa đi.”

Văn Thanh Linh dùng tinh thần lực quét qua là biết ngay có bao nhiêu tinh hạch, đúng là dư thật.

Văn Thanh Linh: “Khiêng người ra, đặt xuống đất.”

Tiêu Ngân nhìn cậu, không nhúc nhích.

Văn Thanh Linh: “Không muốn khiêng, hay là không muốn đặt xuống đất? Tôi chỉ chữa, chứ không khiêng. Muốn tôi khiêng thì phải trả thêm tinh hạch!”

Thời Sùng và Quý Nhung đã hợp sức khiêng Hạc Lâm đang hôn mê ra, đặt nằm thẳng trên mặt đất.

Văn Thanh Linh liếc mắt: “Tháo băng ra.”

Thời Sùng bất đắc dĩ, lại tháo lớp băng đã quấn cẩn thận.

Ánh sáng xanh lục tụ lại trong lòng bàn tay Văn Thanh Linh, đến khi cậu bước đến bên Hạc Lâm thì đã ngưng kết hoàn toàn. Cậu ngồi xổm xuống, áp quả cầu năng lượng màu xanh vào phần chân bị cụt của Hạc Lâm.

Cái đùi gần như nát thành bùn bỗng chốc gân mạch nối liền, cơ bắp mọc ra, xương gãy tái tạo. Tốc độ hồi phục khiến ba người có mặt ở hiện trường lập tức sững sờ.

Họ đều là những người từng trải qua xương máu, nhưng chưa từng thấy ai có năng lực trị liệu mạnh đến mức này.

Văn Thanh Linh đứng dậy phủi bụi báo: “Xong rồi.”

Vừa xoay người, một thanh đao dài đã đặt ngang cổ cậu.

Tiêu Ngân ánh mắt lạnh lùng: “Rốt cuộc cậu là ai? Giờ thì có thể nói rồi chứ?”

Văn Thanh Linh sắc mặt không đổi, thật ra dù cậu có muốn cũng không đổi được:

“Người sống sót.”

Tiêu Ngân khẳng định: “Không giống.”

Văn Thanh Linh nghĩ một lát thêm: “Là người sống sót có dị năng.”

Tiêu Ngân lắc đầu: “Không chỉ thế.”

Văn Thanh Linh liếc thanh đao trên cổ: “Anh muốn lấy oán trả ơn à?”

Quý Nhung cũng cảm thấy đại ca mình làm thế có chút không hay, người ta vừa cứu Lão Hạc, vừa chữa xong đã quay lưng lại trở mặt, thật sự không ổn lắm.

Quý Nhung: “Đại ca à, có gì từ từ nói.”

Tiêu Ngân: “Là cậu ta phải từ từ nói rõ mới đúng.”

Quý Nhung vội vàng nói với Văn Thanh Linh: “Đại ca tôi mệnh danh là Tiêu Tam Đao, đao nhanh lắm, cậu không thoát nổi đâu. Có gì nói rõ chút được không?”

Lúc này Văn Thanh Linh đưa mắt liếc anh ta một cái: “Cậu đang sỉ nhục ai vậy?”

Quý Nhung: “???”

Ngay cả cái thứ máu me be bét kia còn thoát được khỏi tay người này, cậu thì sao không thể? Đừng có coi thường người khác!

Bỗng dưng mí mắt Tiêu Ngân trĩu xuống, phản ứng bản năng nhanh hơn suy nghĩ, vung đao chém xuống — lại chém hụt.

Đợi y sựt tỉnh, chỉ còn thấy một chấm đen nhỏ lao vυ"t về phía Nam Thành, bên tai vang lên giọng nói:

“Rồi xem tôi có thoát được không?” Bé mặt lạnh thiệt muốn chĩa cho cái ngón giữa thân thương.jpg