Tiêu Ngân đột nhiên phanh xe lại, y vừa nhìn thấy xe của Văn Thanh Linh đậu bên kia đường.
Xe còn nhưng người lại không thấy đâu.
Tiêu Ngân chợt ngẩng đầu lên, thấy trên nóc một tòa nhà phía trước, có một bóng người đang đứng.
Đây không phải là người mà đám bọn họ theo dõi đây sao?
“Cái quái…! Tên kia là dị năng giả?!” Quý Nhung hơi kinh ngạc.
Văn Thanh Linh vẻ mặt vô cảm, yên lặng nhìn họ.
Tiêu Ngân biến mất ngay tại chỗ, chỉ trong chớp mắt đã xuất hiện trên nóc nhà cạnh Văn Thanh Linh.
Văn Thanh Linh trên mặt không lộ biểu cảm, trong lòng lại kinh ngạc: “Dị năng hệ không gian.”
Tiêu Ngân rút đao, tiến đến gần: “Cậu rốt cuộc là ai?”
Văn Thanh Linh nhìn lại y: “Còn các người là ai? Đến đây làm gì?”
Tiêu Ngân: “Hiện tại là tôi đang hỏi cậu.”
Văn Thanh Linh ngó xuống bên dưới: “Anh xác định không đi xuống hỗ trợ bạn mình, mà ở đây rảnh rỗi truy hỏi tôi?”
Văn Thanh Linh nói xong, mở ra hai tay ngã xuống.
Tiêu Ngân giật mình, chạy ra mép mái, thấy người kia giữa không trung xoay tròn một cái, vững vàng tiếp đất, mặt đất còn bị đạp cho một hố.
Văn Thanh Linh ngẩng đầu nhìn y, nhẹ nhàng nói một câu: “Các người chọc phải phiền toái rồi, mau rời đi đi.”
Sau đó cậu nhảy mấy cái đã biến mất sau dãy kiến trúc.
Câu nói kia của Văn Thanh Linh rất nhẹ, lại giống như kề sát bên tai Tiêu Ngân nói.
Tiêu Ngân không rảnh nghĩ nhiều, trường đao trong tay biến thành súng bắn tỉa, nhắm vào chiến trường bên dưới.
Một con tiến hóa thể “Sửu Bát Quái”* cấp bốn, đầu mọc đầy những cái đầu nhỏ, đang truy sát ba người Quý Nhung, những cái đầu đó của nó y như gắn lò xo, người nào không phòng bị liền sẽ bị nó sấn tới mà cắn.
*là quái vật bề ngoài xấu xí, dị hợm.
“Sửu Bát Quái” thân cao 3 mét, sức mạnh khủng khϊếp. Đại hỏa cầu của Quý Nhung nện ở trên người nó, cứ như đang gãi ngứa.
Thời Sùng dùng đất vây khốn chân nó, cũng bị nó dễ dàng đá bể.
Hạc Lâm triển khai cánh gió, đem đao bổ về những cái đầu, đúng lúc Tiêu Ngân nổ súng, một viên đạn bắn rớt một cái đầu.
“Sửu Bát Quái” gào lên một tiếng, nhấc một chiếc ô tô bên đường ném về phía Hạc Lâm đang bay tới!
“Lão Hạc!” Quý Nhung lao tới, đầu chiếc xe nện xuống, Quý Nhung chật vật lăn lộn né tránh.
Tiêu Ngân bắn liên tiếp để yểm trợ, bắn trúng được hai phát, nhưng những cái đầu bị nổ lại mọc ra rất nhanh. “Sửu Bát Quái” gầm lên giận dữ, từ bỏ ba người Quý Nhung, lao về phía tòa nhà Tiêu Ngân đang đứng, bám vào tường trèo lên.
Quý Nhung và Thời Sùng hợp sức đẩy chiếc xe ra. Hạc Lâm bị đè bên dưới, toàn thân bê bết máu, trên người anh còn có một lớp bùn đất đã vỡ tan tành. Trong khoảnh khắc khi nãy, lúc bị đè trúng, may mà Thời Sùng kịp thời tạo ra một lớp khiên đất, nếu không chỉ sợ thân thể anh đã bị đập nát.
Quý Nhung đang ôm lấy Hạc Lâm kéo ra, thì một mùi vị tanh hôi dày đặc đập vào mặt, Huyết Thi huyết nhục mơ hồ nhào tới chỗ Quý Nhung cùng Hạc Lâm.
Tiêu Ngân nháy mắt xuất hiện kịp thời, hàn quang ra khỏi vỏ, chém vào cổ Huyết Thi, nhưng chỉ nghe một tiếng "keng", âm thanh kim loại va vào nhau, lưỡi đao đã bị vuốt sắc của nó chặn lại.
Tiêu Ngân nhanh tay đổi sang đoản đao, chém vào ngực nó, làm máu tuôn ra như suối.
Huyết Thi văng ra, ngực bị chém một nhát, máu tươi ào ào chảy xuống. Con Huyết Thi gầm lên giận dữ với Tiêu Ngân.
Tiêu Ngân đổi đao sang súng, bắn liền ba phát, nhưng lại bị Huyết Thi tránh được.
Nó đứng trên nóc một chiếc xe, dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm bọn họ, rồi…bỗng nó mở miệng nói chuyện.
“Tụi mày… không ra khỏi Nam Thành được đâu.” Giọng nó khàn khàn, nghe rợn cả người.
Tiêu Ngân lần nữa nổ súng, lần này bắn trúng thân thể Huyết Thi, nhưng không may bắn trượt khỏi đầu.
Con Huyết Thi liền phát ra tiếng rống thật dài, tất cả tang thi phụ cận đều nghe theo tiếng gầm rú của nó, chen chúc nhau ùn ùn kéo đến.
Thời Sùng cõng Hạc Lâm nhanh chóng lên xe rút lui.
Tang thi triều đông nghìn nghịt đổ về phía bọn họ, Quý Nhung không ngừng lái xe đổi hướng, nhưng Huyết Thi dẫn đầu bầy đàn, bao vây xung quanh bọn họ. Từng con tang thi bám lên trên thân xe, đập vỡ cửa kính, điên cuồng cắn xé, tranh giành từng miếng thịt.
Ngay thời khắc nguy cấp, đàn tang thi đang điên cuồng bỗng nhiên khựng lại như bị ai đó hạ lệnh. Bọn chúng như mất đi phương hướng, từng con rơi lộp bộp khỏi mui xe, rồi lùi xa dần, dạt ra hai bên, để lộ một con đường thông thẳng ra ngoài thành.
Huyết Thi gầm lên giận dữ, tiếng gào rít xé tan không khí.
Đàn tang thi phát ra những tiếng gào thét còn lớn hơn, vang vọng cả một góc thành phố.
Huyết Thi không cam lòng quay đầu nhìn bốn người bọn họ lần cuối bằng ánh mắt thâm độc đầy sát khí, rồi nhanh như chớp lao vụt đi, biến mất vào đàn tang thi dày đặc.
Tiêu Ngân nắm chặt súng trong tay, sắc mặt lạnh lẽo như băng. Không ai trong xe nói một lời nào, nhưng cả bốn đều hiểu rõ — chuyện này, tuyệt đối không đơn giản.