Văn Thanh Linh chợt nhớ ra, lần trước ở nhà máy bỏ hoang kia, cậu còn để lại bốn cây Huyết Quỳ chưa mang đi. Nghĩ vậy, cậu quyết định quay lại xem thử.
Lười phải đi bộ, Văn Thanh Linh ở trên đường tùy tiện tìm một chiếc xe, mở cửa lái xe đi.
Đám tang thi chết ngoài nhà máy giờ đã thối rữa chỉ còn đống xương khô, mùi hôi thối xộc lên tận óc.
Không ngờ mới đó mà cậu đã về nhà được gần một tháng rồi. Khoảng thời gian này là những ngày nhẹ nhàng và vui vẻ nhất từ khi tận thế bắt đầu. Cậu không phải lo lắng về an toàn của căn cứ, cũng chẳng cần bận tâm chuyện lương thực, càng không phải mạo hiểm ra ngoài tìm vật tư.
Sống chết của bất kỳ ai đều chẳng còn liên quan đến cậu nữa. Cậu đã tự do, đã chẳng còn điều gì phải sợ hãi.
Văn Thanh Linh nhảy qua đống thịt nát và xương trắng đi vào nhà máy.
Trên mặt đất cái gì cũng không có, ngay cả vết máu cậu từng để lại cũng biến mất, mà lớp đất dưới vết máu lại như bị nuốt chửng như thể có thứ gì đó cắn luôn cả nền đất.
Văn Thanh Linh đang thấy khó hiểu, sau đầu bỗng có tiếng gió đánh úp lại, mang theo cổ mùi tanh hôi đập vào mặt.
Văn Thanh Linh xoay người lại, lập tức chạm phải một đôi mắt đỏ như máu. Bàn tay đầy móng vuốt chụp xuống sau gáy cậu chợt khựng lại, rồi trong chớp mắt, cái bóng kia vụt qua cửa sổ bỏ chạy.
Ngay sau đó, có bốn người chạy vào. Hai bên giáp mặt, đều khựng lại.
Văn Thanh Linh: “…”
Thế mà là mấy nhân vật chính trong trận Đại Chiến Đồ Tể!
Bốn người: “…”
Ở đây thế mà còn có người sống à?
Bản năng muốn cắn người lại dâng lên, nhưng cũng không quá mạnh mẽ. Dù sao dạo này ngày nào cậu cũng ăn no, nên không quá khát máu. Chỉ là khi ngửi thấy mùi máu thịt tươi mới, phản xạ theo bản năng có hơi ngứa răng một chút.
Hạc Lâm lần theo vết máu dưới đất đi tới cửa sổ rồi đành bất đắc dĩ quay về: “Chạy mất rồi.”
Tiêu Ngân từ đầu đến cuối vẫn dán mắt nhìn Văn Thanh Linh. Cậu cũng bình thản đối diện với ánh nhìn của y.
Tiêu Ngân đặt tay lên chuôi đao hỏi: “Cậu là ai? Ở chỗ này làm gì?”
Văn Thanh Linh: “Người sống sót.”
Tiêu Ngân âm thầm quan sát cậu: “Vừa mới nãy cậu có thấy thứ gì không?”
Văn Thanh Linh lắc đầu: “Chỉ ngửi thấy một mùi hôi thối thôi.”
Quý Nhung liền trêu chọc: “Cậu cũng gặp may thật đấy. Con Huyết Thi kia bị chúng tôi truy sát nên mới không có thời gian ‘săn’ cậu.”
Văn Thanh Linh mặt không đổi sắc nhìn hắn: “Huyết thi?”
Lần đầu tiên cậu nghe cái tên này.
Quý Nhung giải thích: “Tôi mới vừa đặt tên đấy. Con đó là xác sống nhưng máu thịt lại không bị phân hủy, người không có da, toàn thân phủ đầy máu thịt lầy nhầy, hơn nữa tốc độ cực nhanh. Nếu cậu nhìn thấy nó, tốt nhất đừng do dự, trực tiếp chạy…Ách, mà có thấy chắc cậu cũng chạy không thoát đâu! Thứ kia vừa mới tập kích một tiểu đội người sống sót, cắn chết mấy người, thấy chúng tôi thì lập tức chạy trốn. Không cần phải nghi ngờ, con đó chắc chắn có trí khôn đấy!”
Văn Thanh Linh nhìn bùn đất dưới chân bị gặm nát, như suy tư gì đó…
Văn Thanh Linh gật đầu: “Tôi đã biết, cảm ơn.”
Dứt lời, cậu quay người bước đi về phía cửa nhà máy.
Tiêu Ngân nhìn bóng lưng cậu rời đi, liếc mắt ra hiệu với ba người còn lại.
Ba người tức thì hiểu ý.
Không chỉ Tiêu Ngân cảm thấy lạ lạ, mà cả ba người còn lại cũng thấy có gì đó không đúng.
Bọn họ đi theo Văn Thanh Linh ra nhà máy, nhìn Văn Thanh Linh đã đi tới chỗ đống xương đằng trước. Bước chân vẫn đang tiếp tục lướt qua.
Văn Thanh Linh đi được một đoạn, xoay người nhìn về phía họ: “Định theo dõi tôi à?”
Bốn người đi theo phía sau một cách trắng trợn — im lặng
Tiêu Ngân: “Trùng đường.”
Văn Thanh Linh liếc họ một cái không nói gì, mở cửa xe, lên xe rồi lái đi.
Bốn người: “……”
Quý Nhung: “Tên đó vậy mà có xe!”
Tiêu Ngân: “Xe đầy đường, có gì lạ?”
Bọn họ ở ven đường cũng nhanh chóng tìm được một chiếc còn chạy được rồi đuổi theo âm thanh động cơ.
Văn Thanh Linh biết bọn họ theo sau cậu. Ban đầu cậu định bỏ xe mà đi, nhưng rồi lại đổi ý.
Tiêu Ngân nhấn mạnh chân ga, muốn phá vòng vây từ đám tang thi chặn đường. Nhưng chỉ một chốc cả bốn người đều rơi vào trạng thái hoài nghi nhân sinh sâu sắc.
Quý Nhung cứng ngắc nghiêng đầu nói: “Tụi mày có nhìn thấy không? Tang thi ở đây vậy mà biết né xe kìa!”
Tiêu Ngân mặt mày nghiêm trọng đáp: “Thấy rồi.”
Y một đường vừa lái xe vừa quan sát. Trừ bỏ một vài con tang thi không kịp tránh nên bị tông bay, thì những con khác đều tránh hết cả.
Né!
Né! Hết! Luôn!
Hạc Lâm lẩm bẩm: “Tang thi nơi này…chẳng lẽ đều tiến hóa có ý thức hết rồi?”
Tiêu Ngân: “Không thể nào có nhiều con cùng lúc tiến hóa ý thức như vậy. Nơi này có gì đó bất thường.”
Quý Nhung bực bội ôm trán: “Khốn kiếp, nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, giờ lại gặp thêm cái chuyện quái gở này nữa! Còn con Huyết Thi kia nữa, có khi nào là chủng loại tiến hóa mới không? Có khi nó cũng có ý thức đấy?”
Tiêu Ngân gật đầu: “Rất có khả năng là vậy.”