Sau khi thử nghiệm, Văn Thanh Linh nghiệm ra, Huyết Quỳ được trồng từ hạt giống hoàn toàn không có tác dụng giúp khôi phục ý thức tang thi cũng như biến đổi lại hình dạng, chỉ có Huyết Quỳ mọc từ máu của cậu mới có hiệu quả đó.
Sinh ý phòng khám ảm đạm, còn Văn Thanh Linh thì nhàn nhã vô cùng.
Cậu lại thả tinh thần lực ra dạo chơi, vừa hay lại được chứng kiến một màn chiến đấu cực kỳ đặc sắc — Đại Chiến Liên Minh Giữa Bốn Người Và Hai Con Đồ Tể!
Đối mặt hai con “Đồ tể” da dày thịt béo, vậy mà bốn người kia lại không hề rơi vào thế yếu, rất nhanh Văn Thanh Linh liền biết lý do tại sao.
Trong bốn người kia có ba người xác định là dị năng giả. Một người có dị năng hệ Hỏa, liên tục ném cầu lửa như không cần tiền, tiếng nổ dội lên không ngớt. Một người hệ Phong, có đôi cánh gió hỗ trợ, lưỡi phong bay tán loạn, chém đến huyết nhục tứ tung. Một người hệ Thổ, luôn khiến cho hai chân của “Đồ tể” mắc kẹt trong bùn lầy, mà “Đồ tể” vốn đã nổi tiếng chậm chạp, giờ phút này lại càng như cá nằm trên thớt mặc người chém gϊếŧ.
Còn một người cuối cùng không sử dụng dị năng nên cậu không rõ có phải dị năng giả hay không. Nhưng so với ba dị năng giả kia y càng hung tàn hơn. Tóc đen mắt đen, sắc mặt lạnh lùng, y áp sát bên cây rìu lớn của "Đồ Tể", một nhát chém thẳng vào bụng nó, rạch toạc ra.
Dị năng giả hệ Hỏa tức giận nhảy dựng lên la oai oái:
"Nhanh gϊếŧ nó đi! Đừng có làm người ta mắc ói vậy chứ!"
Người đàn ông ấy chẳng nói chẳng rằng, chém thêm một nhát, chặt đứt cánh tay của "Đồ Tể", cây rìu lớn rơi "rầm" xuống đất.
Lại chém thêm một nhát thứ ba, chặt thẳng vào đầu "Đồ Tể", lập tức đầu của nó bị rụng xuống lăn lông lốc trên mặt đất.
Cùng một chiêu thức, y ba đao giải quyết luôn cả con "Đồ Tể" còn lại, dứt khoát, gọn gàng, không chút do dự.
Trực giác Văn Thanh Linh lóe tia nguy hiểm, định thu lại tinh thần lực thì bất ngờ người đàn ông đang cúi đầu lau dao chợt ngẩng lên, ánh mắt sắc bén như thể có thể nhìn thấy cậu.
Văn Thanh Linh: "…” Bé bị giật mình, mặt lạnh lùng.jpg
Văn Thanh Linh thầm suy nghĩ không biết bốn người này có lai lịch gì.
Cậu đã lang thang ở Lăng Thành hai năm, chưa từng nghe đến nhóm người này. Nếu bọn họ là tiểu đội dị năng ở phụ cận, với thực lực cường hãn như thế, hẳn là phải rất nổi danh mới đúng.
Dù sao số người thức tỉnh được dị năng vốn đã rất ít, mà còn là dị năng thuộc hệ tự nhiên thì lại càng hiếm. Vậy mà hôm nay cậu lại bắt gặp đến tận ba người có năng lực dạng này.
Chắc hẳn là người từ ngoài đến.
"Trên trời có gì à?" Quý Nhung ngẩng đầu theo, nhìn lên trời, nhưng không phát hiện cái gì.
Tiêu Ngân thu dao vào vỏ, nói: "Xong chưa? Đi thôi."
Thời Sùng thu tinh hạch “Đồ tể” xong, cả nhóm bốn người lại tiếp tục lên đường.
Quý Nhung: “Thành Tang Thi trong truyền thuyết quả nhiên danh bất hư truyền, đến ‘Đồ Tể’ mà còn xuất hiện theo cặp, hay thật chứ!”
Tiêu Ngân: “Đừng chỉ lo chăm chăm ‘Đồ Tể’, nơi này còn có thứ khác nữa đấy.”
Cảm giác bị nhìn trộm khi nãy đã biến mất, có lẽ đối phương đã rời đi.
Bốn người đang đi thì phía trước bỗng xuất hiện một đàn thi cẩu chạy ra, chừng mười mấy con. Thân thể bọn chúng thối rữa đến mức lộ cả xương sườn, cổ vươn dài, nước dãi chảy ròng, gầm gừ bao vây họ lại.
“Dị chủng cấp hai, Kẻ Chăn Nuôi?! Đây là ‘thứ khác’’ mày nói đấy à?!” Quý Nhung tê da đầu hét thảm.
Hắn thà chiến đấu với "Đồ Tể" còn hơn là phải đối đầu với "Kẻ Chăn Nuôi", trời ơi!
Đám thi cẩu rít gào nhằm về phía bọn họ lao tới, bốn người xoay người nhanh chóng chạy, vừa chạy vừa tấn công.
Lũ chó của "Kẻ Chăn Nuôi" cực kỳ khó đối phó, tốc độ vừa nhanh, hành động lại còn linh hoạt, khả năng truy đuổi cao. Một khi bị chúng nhắm tới là như dính phải cao dán chó! Trừ khi tiêu diệt hết đám đó hoặc trực tiếp gϊếŧ chết "Kẻ Chăn Nuôi", nếu không thì đừng mong cắt đuôi được chúng!
“Kẻ Chăn Nuôi” từ trước đến nay luôn rất xảo quyệt, chỉ tránh ở trong tối điều khiển đám thi cẩu. Dù cho đám thi cẩu có chết hết, chỉ cần nó còn sống thì vẫn có thể gọi thêm "thú cưng", tiếp tục đi săn tiếp. Thật sự là dai vô cùng!
Quý Nhung ném hai quả cầu lửa nhưng đều hụt, lũ chó này nhanh nhẹn và có khả năng nhảy cực tốt.
"M* nó! Đại ca, đánh chó đi chứ!!"
Tay Tiêu Ngân xoay một cái, thanh trường đao trong tay biến mất, thay vào đó là một khẩu súng bắn tỉa. Y lập tức biến mất tại chỗ, khi xuất hiện lại đã đứng trên nóc một tòa nhà đối diện. Từ vị trí đó, y từng viên từng viên bắn nổ đầu lũ chó.
Khẩu súng đã được gắn giảm thanh, nên không gây ra nhiều tiếng động.
Đàn chó bị tiêu diệt sạch, nhưng Tiêu Ngân vẫn chưa rời khỏi nóc nhà. Y đang tìm chỗ ẩn nấp của "Kẻ Chăn Nuôi".
Vài phút sau, một con tang thi thân hình thấp bé, tốc độ nhanh nhẹn chui vào trong đàn tang thi, Tiêu Ngân nhìn xuyên qua ống kính, nhắm chuẩn vào thân ảnh nó, tang thi thấp bé chỉ mới vừa ló đầu ra, đã bị một phát đạn của y bắn nổ sọ.
Tiêu Ngân thu súng, quay trở lại đội, súng bắn tỉa trong tay cũng biến về thành trường đao.
Quý Nhung nghiến răng nghiến lợi: “Bắt được thằng nhãi ranh kia, tao nhất định sẽ tẩn cho nó đến biến dạng ngay tại chỗ!”
Hạc Lâm theo thói quen quan sát địa hình: "Mật độ tang thi ở đây quá cao, rất dễ sinh ra tang thi tiến hóa."
Quý Nhung dậm chân: “Đừng có miệng quạ đen nữa, tao yêu cầu được nghỉ ngơi!”
Tiêu Ngân: “Mày nên cầu nguyện thằng nhóc đó đừng bị tang thi tiến hóa gϊếŧ mất, nếu không thì toi công rồi.”