Khi thấy xe của Văn Thanh Linh, giọng người phụ nữ bỗng chốc im bặt, ôm chặt con trai chạy tới, khóc lóc cầu xin: "Cứu, cứu chúng tôi với, cậu muốn đi đâu vậy? Có thể cho chúng tôi đi nhờ một đoạn được không? Chúng tôi muốn đến căn cứ Lăng Thành. Cái này... đây, đây tất cả cái này đều cho cậu, xin hãy giúp chúng tôi với, xin cậu."
Người phụ nữ run rẩy đưa ra toàn bộ tinh hạch giấu kỹ bên người cho Văn Thanh Linh, liếc sơ qua ít nhất cũng tầm vài chục viên.
Văn Thanh Linh xuống xe, ánh mắt dừng trên người đứa bé trai: "Cậu bé bị thi biến rồi."
Người phụ nữ vội vàng ôm chặt lấy con trai vào lòng, thần sắc hoảng loạn:
"Không có, nó không có việc gì! Chỉ cần chúng tôi về được căn cứ Lăng Thành thì thằng bé sẽ được cứu!"
Căn cứ Lăng Thành là một căn cứ lớn, bởi vì xây ở gần Lăng Thành, nên kêu là căn cứ Lăng Thành.
Nơi Văn Thanh Linh ở là căn cứ Nam Thành, nhưng chỉ là căn cứ nhỏ nằm phía nam Lăng Thành, số người sống sót bên trong cũng chỉ hơn trăm người, không thể nào so quy mô với căn cứ lớn như ở Lăng Thành được.
Văn Thanh Linh hơi ngạc nhiên: “Căn cứ Lăng Thành có vắc-xin rồi à?”
Người phụ nữ gật đầu rồi lại lắc đầu, lúng túng nói: “Có thể có. Tôi nghe nói có người bị tang thi cắn nhưng không bị biến đổi thành tang thi. Có thể anh ta có kháng thể, cũng có thể là có vắc-xin, tôi không biết nữa, nhưng chỉ cần về được căn cứ là sẽ có hi vọng!”
Văn Thanh Linh xốc quần áo đứa bé lên xem, người phụ nữ liền bắt lấy tay cậu.
Trong đầu Văn Thanh Linh lóe lên một đoạn ký ức — Đứa bé không may bị tang thi cắn, tiểu đội muốn vứt bỏ đứa bé, người phụ nữ đau khổ cầu xin họ, nhưng tiểu đội đó lại cướp hết vũ khí trong tay người phụ nữ, rồi đẩy hai mẹ con họ xuống xe, chạy đi.
Đây là một trong những năng lực của dị năng hệ Tinh Thần — thấu thị ký ức.
Thông qua việc tiếp xúc, sẽ nhìn thấy một số ký ức mãnh liệt nhất, hoặc khắc cốt ghi tâm nhất của đối phương.
Văn Thanh Linh: "Thi độc sắp lan toàn thân cậu bé, cậu bé sẽ không thể trụ nổi đến căn cứ đâu."
Người phụ nữ trong phút chốc sụp đổ mà khóc rống: "Không thể nào! Không thể nào đâu! Chỉ cần nhanh chút là được, nhất định sẽ tới kịp mà!"
Văn Thanh Linh nhìn cô: "Vậy cô có chắc là sẽ có kháng thể hoặc là vắc-xin phòng bệnh ở địa điểm nào không? Có thể tìm được tới đó không? Sẽ kịp lúc chứ?"
Người phụ nữ gào khóc dữ dội hơn. Cô chỉ thấy được tia hi vọng, mà không biết tia hi vọng ấy mong manh đến mức nào.
Văn Thanh Linh lấy một cây Huyết Quỳ từ trong ba lô ra, đặt lên người cậu bé, hỏi: “Muốn ăn không?”
Hai mắt cậu bé vô thần, thân thể lên cơn co giật từng đợt, đây là dấu hiệu cho thấy sắp bị biến đổi.
Cậu bé có muốn ăn Huyết Quỳ hay không thì Văn Thanh Linh không biết. Cậu chỉ biết Huyết Quỳ muốn ăn cậu bé.
Xúc tua trên cái nhụy tròn đột nhiên vươn ra hướng tới cổ cậu bé, mỗi chiếc xúc tua đều phát ra âm thanh xì xì, tựa như đang hút độc tố từ trong máu cậu bé.
Người phụ nữ sợ hãi hét lên, vừa định đưa tay gạt Huyết Quỳ ra thì bị Văn Thanh Linh ngăn lại.
“Đừng động vào.”
Người phụ nữ hoảng loạn gào lên: "Nó đang hút máu của tiểu Văn!"
Văn Thanh Linh mắt không chớp lấy một cái, nhìn chằm chằm vào cậu bé: "Nó đang hút thi độc ra."
Người phụ nữ sững sờ, lúc này cô mới nhận ra, thi độc vốn đã lan khắp người con trai mình, đang tiêu tan nhanh chóng.
Ngay khoảnh khắc thi độc còn một chút cuối cùng biến mất, Huyết Quỳ chủ động rút xúc tua về. Sau khi hút máu thi độc, thân cây phồng lên một chút.
Cậu bé tỉnh táo lại, âm thanh suy yếu hô: "Mẹ ơi…"
Người phụ nữ vừa khóc vừa cười, ôm con trai hôn tới tấp, nước mắt nước mũi làm ướt cả mặt cậu bé..
Văn Thanh Linh không nỡ nhìn thẳng, cầm lấy Huyết Quỳ và túi tinh hạch người phụ nữ đưa, hỏi: "Biết lái xe chứ?"
"Biết."
Văn Thanh Linh ném chìa khóa xe cho cô: "Xe cho cô đấy, mau chóng về căn cứ đi, trời sắp tối rồi."
Văn Thanh Linh xoay người rời đi, phương hướng lại là Nam Thành.
Người phụ nữ hoảng hốt kéo tay cậu: "Cậu đi đâu vậy?"
Văn Thanh Linh đáp dửng dưng: "Về nhà."
Người phụ nữ nhìn về phía Nam Thành, giọng run rẩy: "Nhà cậu ở.., Nam thành sao?"
Văn Thanh Linh phẩy tay: "Đi về đi."
Nói rồi Văn Thanh Linh bỏ đi.
Người phụ nữ chạy theo phía sau kêu: "Nam Thành toàn là tang thi! Ban đêm rất nguy hiểm! Cậu có muốn đi cùng tôi đến căn cứ Lăng Thành không?"
Còn chưa đợi hồi âm, cô lại gọi to: "Lần sau tôi có thể gặp lại cậu lần nữa chứ?"
Văn Thanh Linh: “Tôi mở phòng khám ở Nam Thành.”
Rốt cuộc cũng quảng bá tuyên truyền được rồi. Từ giờ chắc sẽ có nguồn tinh hạch dồi dào.
Người phụ nữ nhìn bóng dáng cậu dần biến mất trong mấy toà kiến trúc Nam Thành, lúc này mới lái xe rời đi.