Văn Thanh Linh bước tới, nhìn đống máu loang lổ đầy đất, cậu đem hai cây Huyết Quỳ dư lại trong balo đặt xuống đó, rồi dùng dị năng Mộc hệ phụ trợ, đẩy nhanh tốc độ Huyết Quỳ hấp thu máu tươi trên đất, rất nhanh sau đó Huyết Quỳ sinh trưởng cực nhanh, chẳng mấy chốc đã cao tới đầu gối.
Nhưng trừ bỏ hai cây này ra, không còn cây Huyết Quỳ mới nào mọc ra nữa.
Văn Thanh Linh lấy ra dao găm, cắt một đoạn nhỏ trên tay. Nhỏ máu xuống, hòa vào vũng máu của lợn biến dị. Máu của cậu tựa như có hạt giống, khiến từng cây Huyết Quỳ thi nhau nhú lên, hấp thụ máu rồi lớn lên vùn vụt.
Quả nhiên có liên quan đến máu của cậu!
Văn Thanh Linh không biết ý nghĩa của việc này là gì, nhưng cậu biết, về sau không cần chịu đói nữa rồi.
Máu của con lợn biến dị kia quá nhiều, Văn Thanh Linh không rõ giới hạn trưởng thành của Huyết Quỳ là bao nhiêu, cứ tiếp tục thúc chúng sinh trưởng. Cây Huyết Quỳ cứ thế lớn mãi, lớn mãi đến khi cao bằng người vẫn chưa dừng lại.
Văn Thanh Linh không dám tiếp tục nữa, cây Huyết Quỳ quá lớn, nhìn có hơi đáng sợ. Những xúc tu dày cộm đong đưa trong không khí như sẵn sàng tấn công bất kỳ lúc nào.
“Trên đầu xúc tu đó là cái gì vậy?” Tưởng Lan phát hiện dị thường.
Mỗi một chiếc xúc tua vừa lớn vừa thô, đầu của chúng đều mọc một quả cầu đen nhỏ, chỉ to chừng quả bóng bàn.
Văn Thanh Linh thấy vậy bèn thử tiếp tục ủ cây kí©h thí©ɧ nó tiếp tục sinh trưởng. Quả cầu đen dần lớn lên, tới khi to bằng nắm tay người lớn thì tự động rụng xuống, rơi xuống đất.
Tưởng Lan nhặt một quả lên, bẻ ra, bên trong là những hạt nhỏ màu đen như hạt cải.
Lúc bẻ ra có khá nhiều hạt rơi vào máu, rồi lại mọc ra những cây Huyết Quỳ mới.
Ba tang thi: “…”
Đây là tìm được hạt giống của Huyết Quỳ rồi?!
Nhìn một đống hạt màu đen, nội tâm ai nấy đều hân hoan, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ mặt lạnh như tiền.
Cả ba gom hết những quả cầu đen lại, để dành sau này gieo trồng.
Chỗ máu tươi của con lợn biến dị cũng bị hút khô, không hề lãng phí một giọt nào.
Văn Thanh Linh phát hiện, cùng là dùng dị năng hệ Mộc thúc dục sinh trưởng, nhưng chỉ có hai cây cậu mang đến là cao được bằng người, thậm chí còn kết hạt. Còn những cây khác thì chỉ cao tầm một mét thì ngừng phát triển, cũng không kết quả.
Tưởng Lan thấy thế giành giật nói hai cây Huyết Quỳ to lớn kia, phong làm “Quỳ Mẫu”, về sau liền dựa vào chúng nó để lưu giống.
Mấy cây Huyết Quỳ này thật sự rất thần kỳ, cho chúng nó máu tươi, chúng nó sẽ tiếp tục sinh trưởng, nhưng cho dù không có máu tươi và thổ nhưỡng thì chúng cũng sẽ không chết, vẫn sống như thường.
Vì lần này đồ ăn quá nhiều, ba người đành tìm một chiếc xe vận tải, đem heo biến dị và Huyết Quỳ dọn hết lên xe, thắng lợi trở về nhà.
Hai cây Huyết Quỳ Mẫu được đồng chí Tưởng Lan nhiệt liệt tuyên dương. Bà còn buộc ruy băng xanh lá cho mỗi cây, cột chặt quanh thân cây to đùng, trông vô cùng nổi bật. Còn mấy cây khác… thì chỉ có số phận làm lương thực mà thôi.
Huyết Quỳ là sinh vật sống, không sợ bị hỏng, nên họ quyết định ăn thịt lợn biến dị trước.
Con lợn biến dị quá lớn, họ phải làm đến tối muộn mới phân loại xong toàn bộ thịt và xương của nó. Thịt được cắt nhỏ rồi cho vào tủ lạnh. Một tủ không đủ, họ còn phải đi kiếm thêm hai cái tủ đông mới chứa hết đống thịt xương.
Cũng may mà tìm được căn biệt thự còn điện, thật sự là may mắn!
Bữa tối cả gia đình cùng ăn canh xương heo, tuy hương vị không tươi ngon bằng Huyết Quỳ nhưng vẫn rất mỹ vị.
Bọn họ quả nhiên chỉ có thể ăn thịt…
Vấn đề lương thực được giải quyết, cả gia đình liền có thể yên tâm làm việc. Chỉ có điều, phòng khám chẳng có một mống khách nào — đứng nói tới người sống căn bản không dám tới đây, mà tang thi thì là một lũ không có trí tuệ.
Sinh ý cứ thế ế ẩm.
Văn Thanh Linh cầm trong tay tất cả tinh hạch tang thi hấp thụ xong, cảm giác sức mạnh dần được nâng lên.
Đây là thói quen khi cậu vẫn là dị năng giả, dị năng giả có thể trực tiếp hấp thu năng lượng trong tinh hạch, tăng thực lực bản thân.
Lăng Thành rất nguy hiểm, danh xưng “Thành phố tang thi” không phải hư danh, hôm nay bọn họ chỉ nhẹ nhàng đi săn thôi mà đã đυ.ng phải một con “Đồ tể”.
Mấu chốt ở chỗ con “Đồ tể” này còn dám cùng cậu hô to gọi nhỏ, mới chỉ là tiến hóa cấp một đã dám như vậy, nếu gặp phải tiến hoá thể mạnh hơn, Văn Thanh Linh lo lắng một nhà bọn họ sẽ trở thành đồ ăn trên mâm của người ta mất. Thế nên cậu nhất định phải mạnh hơn nữa.
Nhưng lấy tinh hạch ở đâu ra lại là một vấn đề nan giải.
Ba tang thi mở một cuộc thảo luận kịch liệt về vấn đề này, cuối cùng một nhà ba người quyết định: phòng khám khai trương, chi phí khám bệnh sẽ là tinh hạch.
Nhưng không có người bệnh tính sao bây giờ?
Thì chủ động đi tìm, sinh ý cũng không thể tự mình tìm tới cửa.
Cả nhà ba người đứng trước cửa phòng khám, chuẩn bị đi kéo khách. Kết quả là... tất cả tang thi đều né tránh đi đường vòng.
Tưởng Lan nhìn con trai nhà mình: “Con không nên ở đây.”
Văn Thanh Linh hết cách, đành quay lại văn phòng.
Tang thi cuối cùng cũng chịu đi ngang qua.
Tưởng Lan kéo một con tang thi lại: “Người đẹp ơi, có muốn đi thẩm mỹ không? Nhìn mặt cô này bị thối rữa nghiêm trọng quá rồi, chỉ cần 100 tinh hạch thường liền giải quyết vấn đề này! Cô sẽ trở lại xinh đẹp rạng ngời như xưa. Nào! Thử không?”
Mỹ nữ tang thi biểu tình dại ra, ánh mắt không màng quan tâm, tránh khỏi tay Tưởng Lan, tiếp tục phiêu du trên đường.
Tưởng Lan ở phía sau kêu: “Mười viên tinh hạch cũng được nữa!”
Văn Chinh chặn lại một con tang thi trên đường đi: “Người anh em, nghe hiểu tôi nói không? Có muốn biến thành tang thi bảnh bao như tôi không? Phòng khám của chúng tôi sẽ biến giấc mơ của cậu thành hiện thực!”
Soái ca tang thi hướng về phía Văn Chinh rống lên một tiếng, tính tình cực kỳ nóng nảy.
Văn Chinh rụt tay lại: “Đã biến thành tang thi rồi mà sao tính tình có cần cáu gắt vậy chứ! Ầy~”
Liên tục mấy ngày chẳng có ai đến khám.
Tưởng Lan nhụt chí: “Yêu cầu mấy tên đó nên mua thuốc bổ não "Khẩu Phục Dịch" uống liền, ngay cả não cũng không có, còn giao tiếp như thế nào đây!!”
Văn Chinh: “Bổ não "Khẩu Phục Dịch" cũng không cứu được mấy tên đó, yêu cầu chúng nên đi cấy não!”
Tưởng Lan bỗng nhiên nhớ ra: “Con trai, con không phải có thể khống chế tang thi sao? Bọn chúng có khả năng nghe hiểu ý con nói không?”
Văn Thanh Linh đột nhiên đứng dậy, rời khỏi văn phòng.
Tưởng Lan cùng Văn Chinh cùng ra theo, sau đó đều sửng cả người.
Trước cửa phòng khám, đứng sừng sững hai con tang thi, một lớn một nhỏ. Tang thi lớn mặc áo blouse trắng, đi cà nhắc vì bị què một chân, tay đang nắm chặt một bé gái chỉ tầm năm, sáu tuổi, ánh mắt trống rỗng.
Văn Thanh Linh nhớ rõ tang thi này, chính là con tang thi mà cậu từng điều khiển để đưa thuốc cho Lạc Phong Giác.