Đi được khoảng nửa đoạn đường, Văn Thanh Linh liền trả ý thức trả lại cho ba mẹ.
Suốt đoạn đường Tưởng Lan liên tục dông dài.
Còn Văn Thanh Linh thì một đường trầm mặc.
Cậu đang tự hỏi một vấn đề, nếu cậu là “Thủ lĩnh”, thì ba mẹ cậu là gì nhỉ?
Cậu đã thử cho hai người thử nghiệm, kết quả cả hai đều không thể khống chế tang thi, Cậu cứ nghĩ rằng ba mẹ mình giờ đã giống người thường, có ý thức, có cảm xúc, biết nói chuyện, biết suy nghĩ, chỉ là sức lớn hơn và tay chân nhanh hơn một chút. Nhưng những cái đó không phải vấn đề lớn, vấn đề lớn nhất là: Họ nếu gặp phải người sống sẽ mất hết lý trí, chỉ chừa lại bản năng tang thi.
Điều này rất nguy hiểm, hoàn toàn khác với những gì cậu nghĩ.
Cậu không muốn ba mẹ mình trở thành những quái vật vừa có ý thức, vừa có sức mạnh sánh ngang với tang thi tiến hóa, vừa đồng dạng là kẻ ăn thịt người!
Mà so với Tưởng Lan vô tư, Văn Chinh thấu đáo lo nghĩ nhiều hơn. Ông cũng nhận ra rằng, chỉ cần nhìn thấy người sống, ông sẽ lập tức mất kiểm soát, sẽ trở thành một con quái vật chỉ biết ăn uống.
Văn Thanh Linh im lặng mang dược phẩm đã thu thập về sắp xếp gọn, rồi hỏi họ: “Ba mẹ có đói lắm không?”
Tưởng Lan cùng Văn Chinh đều nhìn cậu, không trả lời.
Quả thật là họ rất đói, đói đến mức không thể chịu nổi. Nhân loại bình thường có thể nhịn đói được, nhưng còn cái đói của họ thì đã nằm ngoài phạm vi có thể nhẫn nhịn. Nếu như không được ăn, họ sẽ rất nhanh đánh mất hết lý trí, sống chỉ để thỏa mãn cơn đói.
Văn Thanh Linh lấy balo ra: “Có muốn ăn Huyết Quỳ không ạ?”
Hai cặp mắt lập tức dán chặt vào Huyết Quỳ, rõ ràng là rất thèm, nhưng vẫn lắc đầu.
Văn Thanh Linh nói: “Nếu Huyết Quỳ có thể giải quyết vấn đề đói khát của ba mẹ, con có thể trồng thêm cho hai người, nhưng hai người không thể ăn thịt người. Chỉ cần nếm qua huyết nhục nhân loại, thì sẽ thực sự biến thành tang thi không còn lý trí nữa. Chúng ta phải chiến đấu với cơn đói và bản năng. Ba mẹ đói, con cũng đói, nhưng con có thể nhịn được.”
Tưởng Lan dè dặt nói: “Vậy… vậy con mau ăn Huyết Quỳ đi.”
Văn Thanh Linh lắc đầu: “Mùi máu nồng quá, con ăn không vô.”
Tưởng Lan: “Vậy, thử nấu chín rồi ăn?”
Văn Thanh Linh cùng Văn Chinh đồng loạt nhìn bà.
Tưởng Lan cũng ngớ ra.
Văn Thanh Linh: “Có thể thử đấy.”
Trong lúc tìm thuốc, họ từng tìm thấy một ít bánh quy và mì ăn liền. Văn Thanh Linh ăn thử một miếng, suýt chút nữa ói ra như muốn xỉu tại chỗ, còn khổ hơn cả trúng độc, cơ thể cậu không thể tiếp nhận những loại thực phẩm này, đành phải tiếp tục nhịn đói tới giờ.
Mà cậu đã không ăn được thì khẳng định ba mẹ cậu cũng vậy.
Nếu thân thể chỉ có thể tiếp thu việc ăn thịt, vậy bọn họ phải ngẫm biện pháp khác.
Đầu tiên là phải thử xem họ có thể ăn được một chút thức ăn chín hay không đã.
Tưởng Lan về nhà, nấu một nồi canh từ cây Huyết Quỳ lớn, mùi hương tỏa ra thơm ngất, làm ba tang thi bọn họ không ngừng nuốt nước miếng.
Huyết Quỳ khi nấu chín liền teo lại không ít, phân ra ba phần, mỗi người một bát canh thêm một miếng Huyết Quỳ.
Văn Thanh Linh nếm thử trước một ngụm, hương vị tươi ngon, Huyết Quỳ ăn lên giòn giòn, giống như da sứa.
Ăn hết một miếng Huyết Quỳ cùng một bát canh, Thanh Linh cảm thấy bụng đã no, không hề có phản ứng phụ nào.
Tưởng Lan và Văn Chinh đem phần của mình ăn xong, cuối cùng cũng xua tan được cơn đói cồn cào đến phát điên.
Tưởng Lan: “Huyết Quỳ nấu chín ăn ngon hơn nhiều. Loại này từ đâu ra vậy? Mình có thể trồng được không?”
Văn Thanh Linh kể lại nguồn gốc của Huyết Quỳ, cả Tưởng Lan lẫn Văn Chinh đều ngẩn người.
Văn Thanh Linh: “Nếu như cần có máu làm môi trường nuôi dưỡng, chưa chắc phải là máu của con, có lẽ dùng máu động vật cũng được.”
Thời đại này, tang thi ăn thịt người. Động thực vật biến dị cũng ăn thịt người, đồng dạng con người cũng sẽ ăn chúng nó, tất nhiên là trừ tang thi ra.
Văn Chinh nói: “Ba vẫn luôn suy nghĩ, sự hồi phục của chúng ta có phải là do máu của con hay là do liên quan đến Huyết Quỳ. Nếu là do máu con, thì dù có dùng máu động vật cũng chưa chắc trồng được.”
Văn Thanh Linh: “Cứ thử trước đi ạ.”
Cả nhà ba người cầm dao, dây thừng và túi, lái xe ra ngoài tìm động vật biến dị.
Cả Nam Thành yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng động cơ ô tô của bọn họ. Động tĩnh lớn như vậy mà không có một con tang thi nào tấn công khiến những người sống sót đang lén vào thành tìm vật tư cũng phải thấy khó hiểu.
Ngoại thành gần như không còn động vật biến dị nữa, phần lớn đã trở thành lương thực của người sống sót, ba người buộc phải đi sâu vào nội đô.
May mắn vận khí họ không tồi, chưa đi bao xa đã gặp một con lợn biến dị. Toàn thân đen nhánh, có hai cái đầu, hình thể to hơn cả một con bò trưởng thành, tốc độ chạy cực nhanh. Văn Thanh Linh lái xe đuổi theo phía sau, mà con lợn biến dị thì lao thẳng về phía trung tâm thành phố Lăng Thành.
Khi gần đến tòa nhà trung tâm, Văn Thanh Linh đột ngột phanh gấp. Con lợn biến dị cũng bất ngờ dừng lại, chân sau loạng choạng, liên tục lùi về sau.
“Sao thế…”
“Suỵt—!” Văn Thanh Linh ra hiệu ý bảo ba mẹ yên lặng.
Xung quanh không có lấy một con tang thi, yên tĩnh đến kỳ lạ.
Bỗng, một lưỡi đao to như chiếc máy chém lao vụt ra, trong chớp mắt chặt phăng đầu con lợn, máu bắn tung tóe khắp nơi.
Một tang thi béo phệ chậm rãi bước ra. Cao gần hai mét, bụng phệ nhô ra phía trước, da thịt toàn thân hầu hết vẫn còn nguyên vẹn. Nó đi tới gần con lợn, nhấc cây đao lớn cắm trên mặt đất lên, ánh mắt quét về phía Văn Thanh Linh.
Tưởng Lan và Văn Chinh chưa từng thấy loại tang thi này, áp lực từ chủng tộc đè áp khiến họ không dám cử động.
“Đó là tang thi tiến hóa cấp một – Đồ Tể.”
“Đồ tể” — thân thể cao lớn, hành động chậm chạp, thích dùng vũ khí như con người. Dao và rìu là lựa chọn hàng đầu của chúng.
“Ba và mẹ chờ ở trên xe, đừng đi xuống.” Văn Thanh Linh mở cửa xuống xe, cùng tên “Đồ tể” vừa xấu xí vừa nguy hiểm kia giằng co.
Ấn theo cấp bậc tiến hoá, bậc tiến hóa “thủ lĩnh” như cậu cao hơn hẳn “Đồ Tể”. Theo lý, cậu không có gì phải sợ. Sợ hãi phải là “Đồ Tể” mới đúng.
Đồ Tể” không tiến lại gần, chỉ gầm lên một tiếng về phía Văn Thanh Linh.
Văn Thanh Linh cảm thấy mình bị xúc phạm. Một tang thi tiến hóa cấp sáu như cậu mà lại bị một tên chỉ mới tiến hoá cấp một dám uy hϊếp? Nó tưởng cậu chết rồi chắc?
Văn Thanh Linh hít sâu một hơi, gầm lên một tiếng mười phần khí thế!
Gào ấy à? Ai mà chẳng biết!
“Đồ tể” tắt tiếng, yên lặng nhìn cậu vài giây, rồi thử nhặt cái đầu lợn lên. Thấy Văn Thanh Linh không cản, nó ôm đầu lợn, lủi thủi rời đi, trông vừa ấm ức vừa đáng thương.