Chương 3: Rời khỏi nhà, làm lại nghề cũ (3)

Ánh mắt Tiêu Duyệt lạnh lẽo, phản ứng nhanh như chớp, lập tức bắt chặt cổ tay đang giơ lên của Lưu Mân.

“Sao thế? Lại muốn ra tay đánh người à?”

Bị nắm chặt cổ tay, Lưu Mân không thể đánh xuống, cũng chẳng rút về được. Cơn giận như thiêu đốt khiến bà ta nghẹn họng, gương mặt đỏ bừng, nửa ngày cũng không thốt nổi một câu hoàn chỉnh.

Lớp vỏ ngoài giả tạo cuối cùng cũng bị xé toang. Ánh mắt Lưu Mân rực lửa, giận dữ quát lớn:

“Con nha đầu chết tiệt! Ta nói chuyện tử tế thì không nghe, nhất định phải chọc cho ta nổi điên mới chịu sao? Nói mau, rốt cuộc có chịu gả đến Lý gia hay không?”

“Không đi.” Tiêu Duyệt ngẩng cao đầu, đáp dứt khoát không chút do dự.

“Được... được lắm... đúng là không còn phép tắc gì nữa rồi!” Lưu Mân tức đến bật cười: “Ta muốn xem ngươi cứng đầu được đến mức nào! Người của Lý gia sắp đến nơi rồi, đến lúc đó trói ngươi giao nộp, xem còn dám vênh váo nữa không!”

Dứt lời, bà ta vung tay còn lại, làm bộ sắp dạy dỗ Tiêu Duyệt một trận ra trò.

Thế nhưng Tiêu Duyệt đã nhanh hơn một bước. Nàng nghiêng người tránh đòn, tiện tay giật phăng tấm chăn trên giường quăng mạnh lên người Lưu Mân, rồi bất ngờ tung ra một cú đá mạnh mẽ, không chút nể nang!

Lưu Mân không kịp đề phòng, hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã nhào vào chiếc bàn bên kia.

Dù bị đánh bất ngờ, bà ta vẫn vùng vẫy như điên, cố gắng xốc lớp chăn đang phủ lên đầu, miệng không ngừng mắng nhiếc chửi rủa:

“Con nha đầu này! Ta gϊếŧ ngươi...”

Sắc mặt Tiêu Duyệt lạnh dần, cố gắng kìm nén ngọn lửa giận đang bùng lên trong l*иg ngực.

Miệng lưỡi nhanh nhạy thì dễ, nhưng nếu để bà ta kêu cứu, e rằng sẽ gây ra rắc rối lớn. Thân thể nàng bây giờ chỉ là một cô gái yếu ớt, không có sức mạnh gì đặc biệt, không thể đối đầu trực diện với cả đám người.

Nếu vì trừng phạt Lưu Mân mà chậm trễ, để người của Lý gia tới kịp, thì mọi chuyện sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tính toán trong chớp mắt, Tiêu Duyệt liền xoay người nhảy xuống giường, bước chân vội vã, chưa đầy mười bước đã áp sát đến cửa phòng.

Nhưng ngay lúc tay vừa chạm vào cánh cửa gỗ, một cơn choáng váng ập đến khiến đầu óc nàng chao đảo, hai chân bủn rủn. Ngay giây tiếp theo, vạt áo phía sau liền bị kéo giật mạnh lại.

Tiêu Duyệt quay đầu, bắt gặp khuôn mặt giận dữ, dữ tợn của Lưu Mân.

“Muốn chạy hả?”

Hơi thở Tiêu Duyệt khựng lại. Trong khoảnh khắc, khóe mắt nàng chợt bắt được một luồng sáng bạc lấp lánh bên khung cửa. Nhìn kỹ, nàng lập tức nhếch môi cười lạnh, vươn tay giật mạnh sợi xích sắt đang treo bên trên xuống, phát ra một tiếng “Rầm” nặng nề.

“Ngươi... ngươi định làm gì?”

Sắc mặt Lưu Mân tái mét. Còn chưa kịp phản ứng, sợi xích sắt đã vòng gọn lên người bà ta.

Tiêu Duyệt không nói một lời, dốc hết sức lực còn lại, nhân lúc đối phương chưa kịp giãy giụa, quấn thêm vài vòng thật chặt rồi đẩy mạnh, ép Lưu Mân phải lùi về phía sau.

Chính sợi xích này từng dùng để trói buộc nguyên chủ. Bây giờ, chẳng phải rất thích hợp để trói kẻ độc ác này lại sao?

Nàng nghiến chặt răng, mặc kệ tiếng gào thét chói tai của Lưu Mân, kiên quyết giữ chặt cho đến khi cố định được đầu xích vào thanh gỗ đầu giường mới thở phào nhẹ nhõm. Trên môi khẽ nhếch một nụ cười lạnh, hờ hững mà chua cay.

“Ta đã nói rồi, cơ hội tốt như vậy, tất nhiên phải nhường lại cho bà.”