Chương 2: Rời khỏi nhà, làm lại nghề cũ (2)

Về sau, cha của nguyên chủ tái hôn với một người phụ nữ tên Lưu Mân. Lúc đầu, bà ta còn tỏ ra dịu dàng, tử tế với nguyên chủ, nhưng tất cả chỉ là vỏ bọc. Sau khi cha lâm bệnh qua đời, quán ăn cũng buộc phải đóng cửa, gương mặt thật của Lưu Mân mới dần hiện rõ, cay nghiệt, độc đoán và hoàn toàn vô tình.

Bà ta không chỉ ngang nhiên chiếm đoạt tài sản trong nhà, mà còn thường xuyên đánh mắng nguyên chủ, thậm chí đến cả những đồng tiền ít ỏi mà nàng tự mình làm ra, Lưu Mân cũng không buông tha, ép nàng phải nộp hết.

Về sau, chẳng biết bị ai lôi kéo, Lưu Mân sa vào con đường cờ bạc. Không những thua sạch gia sản, bà ta còn chất chồng thêm một đống nợ nần. Đến bước đường cùng, mụ nổi ý định mang giấy tờ nhà đất, khế ước quán ăn duy nhất cha để lại đem đi cầm cố trả nợ!

Nguyên chủ tuy không học được tay nghề nấu nướng của cha nương, nhưng quán ăn ấy là thứ duy nhất nàng còn lại, là nơi cất giữ kỷ niệm, là mái nhà, là chốn để về. Dù có phải liều mạng, nàng cũng quyết giữ lấy nó.

Không ai ngờ, trong lúc tức giận, Lưu Mân lại đưa ra quyết định tàn nhẫn đến mức điên rồ: Định bán nguyên chủ cho một gia đình phú thương trong thành, nơi mà lão gia đã có đến mười ba phòng thϊếp!

Tối hôm qua, nguyên chủ liều mình giằng co với Lưu Mân để giành lại khế ước quán ăn, rồi khóa trái cửa phòng. Trong cơn tuyệt vọng tột cùng, nàng đâm đầu vào trụ giường... kết thúc sinh mệnh của mình ngay tại căn phòng này.

Ký ức đau thương ùa về như từng thước phim khiến Tiêu Duyệt bàng hoàng đến rùng mình. Đối diện với gương mặt giả tạo của Lưu Mân, toàn thân nàng nổi da gà, lạnh buốt đến tận tim gan.

Độc phụ!

Trong phòng, thấy Tiêu Duyệt mãi không lên tiếng, Lưu Mân dần mất kiên nhẫn. Bà ta đưa tay huơ huơ trước mặt nàng, giọng nói mang theo ý thúc giục:

“Nhìn con kìa, ngơ ngẩn cái gì chứ? Nương biết hôm qua nương đánh con, nhưng cũng chỉ vì nghĩ cho tương lai của con thôi mà. Con đâu còn nhỏ nữa, thêm vài năm nữa thì ai còn muốn rước? Nhìn nhà Lý gia đi, là gia đình phú quý đó! Lão gia lại rất thích phụ nữ thành thục. Con mà được làm thϊếp của người ta thì chẳng phải là phúc đức ba đời còn gì!”

Vừa nói, Lưu Mân vừa bước lại gần, ra vẻ thân tình, như muốn kéo gần khoảng cách nương con.

“Được rồi, được rồi... Hôm qua nương đánh con là lỗi của nương, nương nhận.” Giọng bà ta chợt mềm đi, thở dài, ánh mắt đầy vẻ u buồn.

“Nhưng con nghĩ mà xem, nương đánh con, chẳng phải nương cũng đau lòng lắm sao? Nương thật sự hết đường xoay xở rồi mới phải làm vậy. Huống hồ, nương cũng không hề muốn đẩy con vào chỗ chết, chỉ là... muốn giới thiệu cho con một nơi tốt, để sau này con sống đỡ khổ, rồi còn có thể giúp lại cho nương một chút...”

Vừa nói, Lưu Mân vừa rưng rưng hai hàng lệ, giọng nói chan chứa cảm xúc, vẻ mặt bi thương cứ như thể bà ta mới chính là nạn nhân bị ép buộc.

Nếu không phải Tiêu Duyệt đã thấu rõ ký ức của nguyên chủ, e rằng sẽ bị vẻ ngoài khổ sở, bi lụy kia làm cho xiêu lòng.

Nhưng lúc này, nàng lạnh lùng nhìn thẳng vào gương mặt ngụy tạo đến đáng ghét ấy, không chút khách khí vạch trần:

“Chỗ tốt? Nếu thực sự là chỗ tốt như bà nói... thì sao bà không tự mình đi?”

Lưu Mân khựng lại, đôi mắt mở lớn, tròn xoe kinh ngạc nhìn nàng, không thể tin nổi vào tai mình:

“Con... con vừa nói gì?”

Tiêu Duyệt khẽ nhếch môi, cười lạnh, ánh mắt lấp lánh vẻ châm chọc, chẳng thèm giữ chút thể diện nào:

“Ta nói, ta có lớn tuổi cũng chẳng đến nỗi bị ế. So với một bà già như bà thì ta vẫn còn đáng giá hơn nhiều! Nếu bà thấy làm thϊếp cho nhà giàu là điều tốt, vậy thì xin mời — cái "phúc phận" tám đời đó, ta nhường hết cho bà!”

Lời còn chưa dứt, một luồng gió mạnh do bàn tay vung lên bất ngờ lao thẳng về phía nàng, một cái tát hung hãn chực giáng xuống!