Chương 1: Rời khỏi nhà, làm lại nghề cũ (1)

[Hệ thống đang khởi động...]

Trong cơn mơ hồ, bên tai Tiêu Duyệt vang lên một âm thanh điện tử lạ lẫm, kèm theo tiếng dòng điện lách tách tựa như xuyên thẳng vào màng nhĩ, vừa nhiễu loạn vừa khó chịu đến mức khiến người ta muốn bịt tai.

Nàng khẽ cau mày, ý thức giãy giụa trong mớ hỗn độn, cố gắng mở mắt.

Trước mắt nàng là một khung cảnh hoàn toàn xa lạ: Xà nhà bằng gỗ mộc mạc mang theo hơi thở cổ xưa, màn sa trắng muốt buông dài bên giường, xung quanh là những món đồ gia dụng đậm chất cổ kính, từng chi tiết đều xa lạ đến mức khiến lòng người bất an.

Thế nhưng, Tiêu Duyệt nhớ rõ ràng, lúc trước nàng đang ở trong bếp thì bất ngờ bị giá đựng đồ đổ trúng, sau đó liền mất đi ý thức.

Vậy nơi này... là đâu?

Nàng ngơ ngác nhìn quanh, nghi hoặc bản thân liệu có phải vẫn đang trong mộng.

Chưa kịp suy nghĩ thêm, giọng nói điện tử kia lại lần nữa vang lên trong đầu:

[Hệ thống đã kích hoạt thành công!]

[Chúc mừng ký chủ đã liên kết với Hệ thống Vô Hạn! Hệ thống hiện sở hữu kho nguyên liệu nấu ăn và dụng cụ bếp núc không giới hạn, sẽ hỗ trợ ngài dẫn dắt làn sóng ẩm thực thời đại mới tại thế giới này.]

[Ting! Nhiệm vụ tân thủ đã khởi động. Xin ký chủ tìm lại giấy tờ nhà và kế thừa quán ăn cha mẹ để lại. Hoàn thành nhiệm vụ sẽ nhận được: 1000 điểm tích lũy và mở khóa Thương Thành Vô Hạn!]

Liên tiếp những âm thanh vang vọng trong đầu khiến Tiêu Duyệt sững người.

Hệ thống Vô Hạn? Nhiệm vụ tân thủ?

“Cái trò quái quỷ gì vậy trời...”

Nàng không nhịn được mà lẩm bẩm. Đang định tiếp tục tự hỏi thì sau lưng bỗng vang lên tiếng xích sắt va vào cửa gỗ, nghe như có ai đó đang mở khóa.

Tim nàng khẽ thắt lại, vô thức quay đầu nhìn.

Cánh cửa gỗ “kẽo kẹt” mở ra, một người phụ nữ bước vào. Bà ta mặc váy dài màu xanh ngọc, dáng vẻ thanh tú yêu kiều, đầu đội châu ngọc khẽ đung đưa theo từng bước chân, hoàn toàn tương phản với căn phòng cũ kỹ này.

“Còn chưa dậy nữa à?” Người phụ nữ cất giọng, mang theo vẻ thúc giục rõ rệt: “Mau rửa mặt dọn dẹp đi, khách sắp đến rồi. Nếu để người ta nhìn thấy bộ dạng này thì ra thể thống gì?”

Tiêu Duyệt lập tức cảnh giác, ngồi bật dậy từ trên giường, trong lòng thầm suy đoán thân phận của người phụ nữ kia.

Nhưng ngay khi vừa cử động, trán nàng liền đau nhói, khiến nàng không kìm được mà hít mạnh một ngụm khí lạnh.

“Đầu con bị sao vậy hả?” Sắc mặt người phụ nữ kia lập tức thay đổi, nhanh chóng bước đến kiểm tra vết thương trên trán nàng. Sau khi xem kỹ, bà ta mới thở phào nhẹ nhõm: “May mà chỉ là xây xát nhẹ, chắc không có gì nghiêm trọng. Nếu không, người làm nương như ta biết ăn nói với người ta thế nào đây?”

Nương? Ăn nói với ai?

Tiêu Duyệt càng nghe càng thấy mơ hồ, lông mày nhíu chặt. Trong lòng nàng ngổn ngang trăm mối: Tỉnh dậy ở nơi xa lạ, gặp phải hệ thống kỳ quái, giờ lại xuất hiện thêm một người tự nhận là nương...

Một ý nghĩ khó tin dần hiện lên trong đầu nàng.

Ngay lúc đó, một cơn choáng váng bất chợt ập đến, đầu óc quay cuồng như bị nhấn chìm. Và rồi, một dòng ký ức xa lạ tràn vào tâm trí nàng như lũ vỡ bờ.

Nguyên chủ cũng tên là Tiêu Duyệt, là một cô gái thôn quê bình thường. Nương ruột mất sớm, cha nàng một mình gánh vác việc nhà, vừa kinh doanh một quán ăn nhỏ, vừa nuôi nấng con gái trưởng thành.