Chương 7

Ăn xong bát cháo, dập tắt đống lửa còn sót, Tiền Trăn Trăn chỉnh lại đồng hồ báo thức, xoa xoa bụng no cứng, lắng nghe nhu cầu cấp thiết của cơ thể rồi nhắm mắt ngủ thϊếp đi.

Đêm nay chắc chắn sẽ là một giấc mơ đẹp say nồng.

Hy vọng ngày mai khi tỉnh dậy, cô sẽ có được một khách sạn hoàn toàn mới.

...

"Tích, tích tích—"

Tiếng đồng hồ báo thức vang lên liên hồi, Tiền Trăn Trăn tắt âm thanh đi, mơ màng suýt ngủ tiếp.

Vào thời khắc quan trọng, hệ thống hiện ra dòng chữ:

[Chúc mừng, khách sạn của bạn đã nâng cấp hoàn tất, mời bắt đầu hành trình kinh doanh!]

[Khách sạn · Chưa đặt tên [Cấp 1]

Ánh nắng ban mai mang đến tia nắng đầu tiên, mây trôi và gió mát thường trú nơi đây, ân huệ của sương móc rửa sạch mọi bụi bẩn.

Một khách sạn nằm giữa núi rừng hoang vắng, chỉ có những tiện nghi và đồ dùng cơ bản nhất, trông có vẻ kỳ lạ và sơ sài. Liệu có khách nào tìm đến đây không?

Này người kinh doanh xuất sắc, mau đi treo biển buôn bán thôi!]

Tiền Trăn Trăn lập tức tỉnh hẳn, vội vã chui ra khỏi túi ngủ.

Cô vội khoác áo chống gió, kinh ngạc nhìn công trình trước mặt.

Ôi, đây là khách sạn của cô sao?

Ngôi nhà gỗ đầy bụi bẩn đã biến đổi hoàn toàn!

Đây là một công trình gỗ hoàn toàn mới, mái nhà xám xếp chồng lên nhau, tường gỗ thô màu tự nhiên vững chãi thẳng tắp, cửa sổ giấy trắng tinh ngăn gió chống thấm.

Mở cửa trước, mùi gỗ thoang thoảng đón chào, sàn nhà sạch bóng được nắng sớm chiếu rọi, phản chiếu ánh vàng rực rỡ dưới mắt.

Bên trái.

Quầy hình chữ L bày sẵn bảng hiệu, thực đơn và sổ sách trống.

Phía sau quầy là một gian bếp nhỏ mở một nửa, được ngăn cách bằng vách gỗ tạo thành không gian hình chữ nhật. Giữa tường có cửa sổ để truyền món ăn, lối vào không có cửa gỗ, có lẽ có thể treo một tấm rèm vải. Bên trong là nền đá, bếp lò và ống khói.

Trong phòng khách đặt một bộ bàn đơn giản cạnh cửa sổ, ngẩng lên có thể thấy dây leo xanh mướt đung đưa trên bệ cửa.

Trong nhà vệ sinh có tủ để đồ, trên nền đất có bệ ngồi đơn giản, còn lắp cả thiết bị xả nước (tuy chưa có nước), bên cạnh để sẵn chậu gỗ và thùng gỗ mới tinh, có lẽ để chuẩn bị chứa nước về sau.

Trong phòng thêm tủ quần áo và giường gỗ nhỏ, cửa sổ mở về hướng đông đón ánh nắng ban mai, chỉ còn thiếu đồ dùng nghỉ ngơi, cần phải mua thêm nệm chăn gối.

Điều thú vị là trong lối đi nhỏ lên gác có thêm một cầu thang kim loại co duỗi được, thuận tiện cho việc lên xuống.

Tiền Trăn Trăn trèo lên gác mái mở cửa sổ hướng nam ra.

Gió rừng se lạnh, nhưng ánh nắng mặt trời ấm áp đã cân bằng cảm giác dễ chịu.

Những sợi tóc bay trong gió, ve vuốt gò má nghiêm nghị của cô. Nhắm mắt lại, cô hít thở không khí trong lành từ khu rừng, tâm trạng lo lắng bất an suốt hai ngày qua cuối cùng cũng lắng xuống.

Cô quyết định ngay - đây sẽ là phòng ngủ của mình!

Dù không gian hơi chật, nhưng với cô thế là đủ.

Hệ thống thúc giục cô treo biển buôn bán, nhưng sau khi cân nhắc kỹ, BUFF "Tân thủ được miễn" còn thừa chưa đến 28 giờ đồng hồ, lãng phí thì quá đáng tiếc, chi bằng làm thêm vài việc:

1. Đến chỗ xe buýt bị rơi, tận dụng không gian kho để thu thập những vật tư còn dùng được.

2. Thăm dò kỹ địa hình khu vực, mở rộng bản đồ sương mù để thuận tiện sau này đi lại.

3. Tìm nguồn nước ổn định gần hơn, vì con suối trước đây quá xa, có lẽ cô nên thử hướng khác.

Không nên chậm trễ, Tiền Trăn Trăn lập tức leo xuống gác, rửa mặt qua loa trong nhà vệ sinh, rồi dùng không gian kho thu gom hết vật tư trong và ngoài nhà gỗ.

Sau khi khóa cửa cẩn thận, cô chạy nhanh về phía xe buýt bị rơi.

Có khoảng hơn ba mươi xác sống lảng vảng quanh đó, đều bị nhốt trong xe buýt. Tiền Trăn Trăn không dại gì tự rước phiền phức bằng cách thả chúng ra.