Chương 24

Ngay khi chạm vào, hệ thống hiện ra dòng chữ:

[Bạn đã mở khóa tính năng tuyển dụng!]

[Bạn có thể tuyển dụng nhân viên cho khách sạn, tận dụng nhân tài để giúp khách sạn phát triển tốt hơn!]

[Nhiệm vụ tân thủ (2): Tuyển dụng một nhân viên

Hãy nhanh chóng hoàn thành các mục tiêu sau:

Tìm được ứng viên phù hợp (0/1)

Ký kết hợp đồng (0/1)

......

Phần thưởng: Điểm kinh nghiệm khách sạn EXP, cẩm lý hóa khoán.

X X X

Mục tiêu phần thưởng đặc biệt:

Lần đầu tuyển dụng nhân viên đẳng cấp: A trở lên.

Phần thưởng đặc biệt: ???]

Ít nhất phải A sao? Cô còn chỉ có C+ thôi...

Vậy người này là cấp độ gì?

Tiền Trăn Trăn mở thông tin—

[Khách hàng: ? (nam) [A+]

Tóm tắt: ???

Thiên phú: ???

Sở trường đặc biệt: ???

Ghi chú: Hắn bị thương, cần được điều trị ngay.]

Sao toàn là dấu hỏi thế này, có phải vì chưa đến lúc hiển thị không? Có lẽ lai lịch của vị bằng hữu này không nhỏ.

Giao diện thuộc tính chi tiết cũng không xem được, có thể vì hắn chỉ là "Khách hàng".

Nhưng mà không sao, tin tức "A+" cũng đủ sáng giá, Tiền Trăn Trăn quyết định chiêu mộ hắn làm nhân viên đầu tiên!

Trước hết, cần phải chữa thương cho hắn.

Tiền Trăn Trăn kiểm tra sơ qua, thấy nhiệt độ cơ thể hắn rất thấp, quần áo ướt sũng, tay mặt đầy vết xước, phần eo còn đang chảy máu... Có vẻ đã bị vật nhọn nào đó đâm trúng.

Cửa hàng hóa khoán có khá nhiều vật dụng y tế. Cô mua thuốc sát trùng rửa vết thương, thuốc liền da, băng vô trùng, chỉ khâu cùng các dụng cụ vệ sinh khác. Giá cả đắt đỏ kinh người - số hóa khoán tích góp được 437, đến lúc đóng cửa hàng chỉ còn lại 196.

Chi phí tuyển nhân viên quả thật quá đắt!

Tiền Trăn Trăn đau lòng muốn ngất, chỉ biết tự an ủi: A+, cậu ta là A+, nên mới đắt thế... Coi như mua quà lễ vậy.

May mà phòng bếp gần cửa trước, cô nhẹ nhàng kéo hắn vào, nhanh chóng rửa sạch và khâu vết thương, tiêm một mũi thuốc điều trị.

Người hắn quá bẩn, quần áo ướt sũng còn dính... ừm, rong rêu? Tiền Trăn Trăn chuẩn bị đun nước ấm lau người cho hắn, rồi đặt lò than bên cửa, lấy nồi nấu nước để làm đồ uống.

Tranh thủ lúc đun nước, cô trèo lên gác xép, mở rương hành lý tìm quần áo và chăn phù hợp.

Còn sót ít dây thép thô, Tiền Trăn Trăn kéo dây trên khung cửa bếp, treo tấm ga làm rèm tạm.

Bếp lửa bùng cháy, cùng với lò than tỏa nhiệt, khiến nhiệt độ trong bếp nhanh chóng tăng lên.

Trước kia khi còn ở thành phố Y, Tiền Trăn Trăn đã từng chăm sóc không ít người bệnh. Vào những lúc như thế này, giới tính không phải vấn đề quan trọng. Cô thành thạo dùng kéo cắt quần áo của hắn ra, chuẩn bị nước ấm, chăm chú lau người cho hắn.

Sau khi lau sạch khuôn mặt, hiện ra trước mắt cô là một gương mặt trẻ trung như búp bê, trông chỉ độ tuổi học sinh cấp ba. Ngũ quan của hắn rất cân đối, lông mi dài và cong, có nét giống người Bối Nhân - những cư dân vùng thảo nguyên ở phía bắc Liên Minh. Do thân hình cao lớn, tóc màu vàng nhạt (không phải nhuộm) và còn giữ tập tính của tổ tiên du mục, nên họ hơi khác biệt so với dân thành thị.

Tuy nhiên người trẻ tuổi này lại có mái tóc đen, có lẽ cha mẹ hoặc tổ tiên từng có dòng máu Bối Nhân.

Quần áo nam trong tay Tiền Trăn Trăn đều là đồ cướp được trước đây, số lượng có hạn và kích cỡ hơi nhỏ. May là đang vào mùa thu, nhiệt độ không khí còn chịu được, tạm mặc vẫn được, lại còn có chăn để giữ ấm. Cô chỉ tốn 5 cẩm lý hoá khoán để mua hộp qυầи ɭóŧ nam tiện cho việc tắm rửa.

Xong xuôi hết, người trẻ tuổi đã ngủ say, cô mới đeo găng tay làm việc vào, kiểm tra và thay quần áo cho hắn.

Dù ướt và bẩn, nhưng có thể thấy chất liệu quần áo rất tốt, màu xanh nhạt, giống như đồng phục công nhân.

Trong túi quần có nửa tấm thẻ nhân viên dính máu, phần đầu chỉ còn lại bốn chữ "Công ty Khoa học Kỹ thuật".