Chương 2

[Vật liệu gỗ (0/10)

Vật liệu đá (0/10)

Kim loại (0/5)

......

Phần thưởng:

Dâu tây khổng lồ ngọt ngào mọng nước *58

Cẩm lý hóa khoán *18]

Tiền Trăn Trăn liếc mắt đã thấy được phần thưởng nội dung. Qua những dòng chữ đơn giản, cô như ngửi thấy mùi hương dâu tây đã lâu không gặp, khiến nước miếng tự nhiên chảy ra.

Ôi, ai mà không thích những quả dâu tây đỏ mọng ngọt ngào chứ? Từ ba năm trước tận thế ập đến, cô vẫn chưa được ăn lại loại trái cây tươi ngon chỉ dành cho giới thượng lưu này...

Hệ thống lại đưa ra thông báo thân thiện:

[Trong thời gian chuẩn bị khai trương, bạn nhận được BUFF "Tân thủ miễn dịch" [Thời gian còn lại: 71:59:59]]

Tân thủ miễn dịch: Trong thời hạn, mọi sinh vật có tính tấn công đều bỏ qua bạn. Trong nhận thức của chúng, bạn không khác gì ánh nắng, không khí hay sương móc.

[Bạn đang thiếu công cụ để hoàn thành nhiệm vụ. Hãy mở gói quà tân thủ ngay!]

Oa, nhân tính hóa thế này sao?

Tiền Trăn Trăn làm theo hướng dẫn, nhìn về góc phải bên dưới và mở biểu tượng gói quà lấp lánh.

[Bạn đã nhận được hộp thuốc *1]

[Bạn đã nhận được thùng dụng cụ *1]

[Bạn đã nhận được phiếu kim cương *58]

BỤP~, PHỊCH.

Hai tiếng động vang lên kèm theo một đám bụi, một hộp sắt nhỏ và một thùng gỗ lớn đột nhiên xuất hiện trên khoảng đất trống trước nhà.

Tiền Trăn Trăn véo má mình thêm lần nữa để chắc chắn mình không đang mơ.

Cô mở chiếc hộp sắt trước.

Bên trong có một lớp vật liệu giữ nhiệt, bọc ba loại thuốc hiếm có trên thị trường với hiệu quả mạnh mẽ—— thuốc hồi phục, thuốc chữa trị, và huyết thanh chống đột biến.

Ba loại thuốc này quá quý giá, không nên dùng cho những bệnh vặt. Tốt nhất là cất giữ đã. May là khi xe buýt rơi cô không bị thương, còn lúc chạy trốn chỉ bị vài cành cây quệt trúng, hai ngày nữa sẽ tự lành, không cần dùng đến những thứ này.

Tiếp theo cô mở thùng gỗ lớn, một đống công cụ mới tinh hiện ra trước mắt.

Búa sắt, xà beng sắt, xẻng sắt, chùy sắt, liềm, cưa, đυ.c, kìm, dụng cụ mở nút chai, cờ lê... Đủ loại dụng cụ, mỗi thứ một cái. Còn có một tạp dề công nhân màu đen và một đôi găng tay làm việc màu trắng nữa.

Mắt Tiền Trăn Trăn sáng rực lên.

Sờ những công cụ đó, cảm xúc cô dâng trào, cuối cùng cũng tin rằng hệ thống kinh doanh này không phải giả.

Hệ thống còn có bản đồ khu vực để xem. Lúc này, vị trí khách sạn, nơi xe buýt rơi, và những nơi cô chạy qua giữa hai điểm đó đều sáng lên.

Khách sạn màu xanh lá, xe buýt màu đỏ—— tượng trưng cho an toàn và nguy hiểm.

Những nơi khác là sương mù đen, chờ cô khám phá.

Thu thập gỗ không cần đi xa, xung quanh khách sạn có nhiều cây sam, chỉ việc chặt là xong.

Thu thập đá cũng không khó, lúc trước khi chạy trốn cô đã thấy không ít đá, chỉ cần đào lên là được.

Phiền phức nhất là thu thập kim loại. Nếu không tìm được mỏ kim loại, có lẽ phải đến chỗ xe buýt rơi, tháo vài miếng sắt xuống cũng coi như kim loại được chứ?

Tiền Trăn Trăn đến trước cửa nhà gỗ, kéo những dây leo quấn quanh, dùng sức giật một cái——

"Khụ khụ khụ..." Bụi bặm tung mù mịt đập vào mặt, lẫn với mùi mốc lâu năm, có lẽ còn cả mùi thực vật thối rữa. Thêm nữa dây leo phủ kín tường ngoài, ánh sáng không lọt vào được, trong phòng tối om, trông âm u đáng sợ. Trời ơi..., làm sao ở được!

Cô cố đẩy thùng dụng cụ, tạm đặt vào trong phòng, rồi đóng sầm cửa gỗ lại, lùi vài bước thở hổn hển.

Trong hộp công cụ không có dây thừng, Tiền Trăn Trăn đành phải lấy nguyên liệu tại chỗ, cầm liềm đến chỗ tường ngoài nhà gỗ, cắt những dây leo dài mảnh kia.

"Quạc~ quạc~ quạc~"

Con quạ đen đậu trên mái nhà kêu lên kỳ lạ rồi bay đi, hệ thống hiện ra dòng chữ mới:

[Chuẩn bị khai trương (2): Dọn dẹp khách sạn

Mời hoàn thành nhanh các mục tiêu sau:

Dọn dẹp tường ngoài (0%)

Dọn dẹp mái nhà (0%)

Dọn dẹp phòng ốc (0%)