Chương 19

[Hoàn thành công sự phòng thủ (1/1)

...

Phần thưởng: Điểm kinh nghiệm khách sạn, cẩm lý hoá khoán v.v.

Bạn đã hoàn thành, có muốn nộp không?]

Nộp!

[Khách sạn của bạn nhận được điểm kinh nghiệm EXP *1000]

[Bạn nhận được cẩm lý hoá khoán *88]

[Bạn nhận được phần thưởng nhiệm vụ ẩn: Tính năng cảnh báo (chuyên dụng cho khách sạn)]

[Tính năng cảnh báo: Khách sạn có thể tự động phát hiện khi có vật thể xâm nhập khu vực, bao gồm cả xác sống và sinh vật đột biến có ý định tấn công, và sẽ cảnh báo cho bạn.]

Ôi, thế này thì cô có thể yên tâm đi ngủ rồi. Trước đây cứ phải đi tuần tra ban đêm, lúc nào cũng ngủ không yên.

Tiền Trăn Trăn thích tính năng này!

Nhưng sao nhiệm vụ tân thủ lại nhảy thẳng từ (1) lên (4)? Giữa (2), (3) đâu, là gì vậy?

Hệ thống chưa thông báo, có lẽ phải đợi thêm một thời gian nữa.

Xác chết nằm rải rác quanh nhà gỗ có thể gây ra vấn đề, nên Tiền Trăn Trăn và Lý Lam tìm một chỗ đất trống dưới gió, đào hố rồi nhặt cành khô lá rụng đốt xác.

Khói đen cuồn cuộn, tỏa mùi kỳ lạ, may mà đều bị gió núi thổi đi. Bận rộn cả ngày, họ mệt nhoài, ngồi sau xe quan sát ngọn lửa, đến ngón tay cũng không muốn nhúc nhích.

Chu Thư Huyên mang nước đến cho họ uống, đợi họ uống xong thì thu ly, rồi ngồi bên cạnh Lý Lam, giơ tay xoa vai mẹ: "Mẹ ơi, con xoa bóp cho mẹ nhé, xoa rồi mẹ sẽ hết mệt..."

Giọng trẻ con non nớt và hồn nhiên luôn làm lòng người mềm lại. Trong hoàng hôn với làn gió mát, Lý Lam cười ôm con gái: "Vậy mẹ cảm ơn con, Huyên Huyên hôm nay cũng vất vả rồi."

"Đúng vậy, Huyên Huyên hôm nay giúp đỡ nhiều lắm!" Tiền Trăn Trăn phụ họa: "Ngày mai chị làm đồ ngon cho em!"

Chu Thư Huyên ngượng ngùng, được khen thì cười khúc khích, lấy tay che mặt rồi nép vào lòng Lý Lam.

Lửa cháy thật lâu mới dần tắt, gió lặng, đêm buông xuống.

Tiền Trăn Trăn đứng dậy chuẩn bị cơm tối, Lý Lam cũng vào bếp phụ giúp. Hai người hâm nóng cháo còn thừa ban ngày, trong lúc đun nước còn nướng khoai lang đỏ.

Khoai lang đỏ nướng tỏa mùi thơm ngọt, dưới lớp vỏ cháy đen là ruột khoai màu cam hồng vừa thơm vừa mềm, Chu Thư Huyên ăn đến mặt mày rạng rỡ.

Lý Lam do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn hỏi: "Tiểu Trăn, ở đây chỉ có một mình cô thôi sao?"

Tiền Trăn Trăn gật đầu, thổi thổi miếng khoai lang đỏ trong tay: "Chỉ có một mình tôi thôi, người nhà đều không còn nữa."

Cha mẹ cô đến từ cùng viện mồ côi, là thanh mai trúc mã. Lớn lên, đi học, đi làm, kết hôn, hai người cùng đồng hành bên nhau suốt chặng đường.

Vì thế Tiền Trăn Trăn không có họ hàng nào khác, mất đi cha mẹ đồng nghĩa với việc mất đi mọi tình thân và sự yêu thương. Còn bạn học, hàng xóm ngày xưa, đã ba năm qua trong thời buổi hoang tàn này không còn tin tức.

"Vậy sau này cô tính sao, tiếp tục ở lại đây à?"

"Ừm, tôi cũng chẳng còn nơi nào để đi."

"Một mình thế này, làm việc chắc bất tiện lắm..."

Tiền Trăn Trăn hiểu ý Lý Lam, mỉm cười: "Cách giải quyết luôn nhiều hơn khó khăn mà, tôi có thể vượt qua được."

Phải không...

Buổi tối lúc đi ngủ, Lý Lam hỏi con gái: "Con thích chị Tiểu Trăn không?"

"Dạ!" Chu Thư Huyên mệt mỏi, ngáp một cái mơ màng, nhắm mắt cười tươi: "Chị ấy giống như dì út... Mẹ ơi, con nhớ dì út..."

Lý Lam có một cô em họ vừa mới đi làm, là cô gái tính tình phóng khoáng, nhiệt tình hào sảng. Những ngày nghỉ về quê, cô ấy thường dẫn Chu Thư Huyên đi chơi. Tuy đôi khi hay la hét ồn ào, nhưng mỗi khi có cô ấy ở đây, những buổi họp mặt gia đình luôn tràn ngập tiếng cười.

Đáng tiếc khi tận thế bùng nổ, cô ấy đang công tác ở nơi khác. Khi thành phố sụp đổ, liên lạc bị cắt đứt, suốt ba năm qua không còn tin tức gì.

Không chỉ Chu Thư Huyên, mà Lý Lam cũng nhớ đến em họ mình khi nhìn Tiền Trăn Trăn. Cô ấy hát ru con bằng đồng dao, dỗ con gái ngủ, rồi mãi sau mới chợp mắt được.