Chương 7

trước tiên Phong Nguyên Ninh thu mấy khối bạc vụn của cô nương áo hồng vào hệ thống, trong hệ thống, số dư tài khoản lập tức biến thành 3 vàng 1,66 bạc.

Nàng rút phần dư 0,66 bạc ra, trong tay lập tức xuất hiện một thỏi bạc hình dạng quy chỉnh, thỏi bạc này hoàn toàn khác hẳn bạc vụn mà cô nương áo hồng đưa trước đó, rõ ràng trông cao cấp sang trọng hơn hẳn.

Tiếp đó, Phong Nguyên Ninh mở giao diện quản lý khách sạn trong hệ thống, dùng chức năng quản lý phòng khách, chế tạo một thẻ phòng số 202.

Phòng 201 được Phong Nguyên Ninh định làm phòng riêng của mình, toàn bộ Khách Sạn Tiên Viên có bốn phòng khách, sau khi nàng chiếm một gian, chỉ còn lại ba gian có thể cho khách ở.

Phong Nguyên Ninh đưa thẻ phòng cùng thỏi bạc cho cô nương áo hồng: “Phòng 202. Ngày mai giờ này nếu cô còn muốn ở tiếp thì mang thẻ tới trả tiền gia hạn, nếu không gia hạn, thẻ phòng sẽ mất hiệu lực và tự động biến mất. Mì ăn liền lát nữa ta sẽ cho người mang lên phòng, không cần vội.”

Chứng kiến hàng loạt thao tác thần kỳ của Phong Nguyên Ninh, cả cô nương áo hồng lẫn thanh niên áo đen đều trợn mắt kinh ngạc, chủ nhân của khách sạn này quả nhiên không phải người thường!

Cô nương áo hồng sững ra một chút, rồi mới đưa tay nhận lấy thỏi bạc và thẻ phòng.

Nhận xong, nàng ta lại lần nữa ngẩn người.

Tấm thẻ này rõ ràng có điều kỳ quái.

Ngay khoảnh khắc cầm thẻ phòng, nàng ta bỗng nhiên tiếp nhận được một đoạn tin tức, trực tiếp nắm được cách sử dụng thẻ phòng.

Thật sự quá thần kỳ!

Quả nhiên đây là một khách sạn vô cùng thần kỳ, biết đâu chừng, vị chủ nhân của khách sạn này thật sự có bản lĩnh giúp nàng ta trở lại thành một người bình thường?

Cô nương áo hồng nhanh chóng hoàn hồn, ánh mắt tràn đầy khẩn thiết mong chờ: “Bà chủ, ta luyện công phu tẩu hỏa nhập ma, toàn thân kinh mạch đứt đoạn, cô có cách nào giúp ta khôi phục không? Chỉ cần có thể khôi phục võ công, bao nhiêu tiền ta cũng trả.”

Phong Nguyên Ninh: “…”

Bản thân nàng còn chỉ là một người bình thường, lấy đâu ra bản sự giúp người khác khôi phục võ công?

Phong Nguyên Ninh lập tức lạnh nhạt từ chối: “Ta mở khách sạn, không phải y quán, chuyện này đừng tìm ta.”

Cô nương áo hồng lại rất kiên định: “Bà chủ, ta sẽ dùng thành ý của mình để cô cảm động.”

Nàng ta hiểu, cao nhân ẩn thế sao có thể dễ dàng ra tay?

Người ta đã không mưu đồ gì ở nàng ta, nàng ta cũng chẳng có bản lĩnh gì để báo đáp, biện pháp duy nhất, chính là dùng thành ý của mình để cảm động đối phương.