“Mời vào.” Phong Nguyên Ninh xoay người mở cửa kính, bước vào quầy rồi ngồi xuống, tiện tay đặt chiếc bát sứ lên bàn.
Lần này nàng không đóng cửa lại, để mặc cửa mở toang, để người bên ngoài có thể nhìn rõ nội thất bên trong.
Dù trong mắt nàng, khách sạn này thực sự nghèo nàn, nhưng trang hoàng bên trong lại hết sức hoa lệ, gần như kim bích huy hoàng, nghĩ đến ánh mắt của những dị giới nhân chưa từng thấy thế giới, ắt cũng có phần hấp dẫn.
“Sư muội! Muôi đừng vội! Hay là chúng ta chờ thêm một lát.”
Nam nhân áo đen biến sắc, lập tức vươn tay kéo nàng lại, không cho nàng bước lên bậc thềm.
Thiếu nữ áo hồng cố giằng ra, nhưng không tài nào thoát nổi hắn, nàng nóng nảy nói:
“Huynh có thể đừng lo chuyện của ta không? Ta đã là phế nhân rồi, chết cũng chẳng tiếc, chẳng cần huynh quản nữa!”
Phong Nguyên Ninh: ...
Có vài người mãi mãi cũng không hiểu được thế nào là tôn trọng ý nguyện của người khác. Người ta muốn ở thì để người ta ở đi, khó lắm sao?
Phong Nguyên Ninh tuy trong lòng để ý, nhưng trên mặt lại bày ra dáng vẻ như chuyện chẳng liên quan đến mình.
Chỉ thấy thanh niên áo đen nắm chặt cô nương áo hồng không buông, kiên quyết không cho nàng bước vào khách sạn: “Rồi cũng sẽ có cách thôi, muội đừng làm bừa.”
Cô nương áo hồng cảm xúc kích động, không đồng tình mà phản bác: “Còn có thể có cách gì? Thần y của Y Cốc cũng bó tay rồi, cửa tiệm này đã thần kỳ đến vậy, chẳng lẽ còn cần tính toán với một kẻ phế nhân như ta sao? Biết đâu không những không có nguy hiểm, mà trái lại còn là một cơ duyên hiếm có.”
Thanh niên áo đen sững người, cảm thấy nàng ta nói rất có lý, lực tay nắm giữ cũng vô thức nới lỏng đi đôi chút.
Cô nương áo hồng lập tức giãy ra, nhanh chân chạy thẳng vào trong khách sạn, lấy ra mấy khối bạc vụn đặt lên quầy: “Ta muốn ở trọ!”
Ngoài cửa, thanh niên áo đen do dự chốc lát, cuối cùng cũng hạ quyết tâm theo vào, đứng bên cạnh cô nương áo hồng: “Ta ở cùng muội ấy. Bà chủ, cũng cho ta thuê một phòng.”
Hắn lấy ra một nén bạc, đặt lên quầy.
Cô nương áo hồng hừ nhẹ, lườm hắn một cái: “Không phải lúc nãy huynh không muốn vào ở sao? Ta đã nói rồi sẽ không có chuyện gì mà, người ta là cao nhân ẩn thế, đâu có mưu đồ gì với chúng ta.”
Thanh niên áo đen cười cười không đáp, ánh mắt nhìn nàng ta tràn đầy tình ý.
Phong Nguyên Ninh: “…”
Ôi trời, đúng là một chậu cẩu lương to đùng.