Chương 3: Mì ăn liền

Nàng thở dài, có lẽ nếu muốn hoàn thành nhiệm vụ, nàng phải nghĩ cách khác thôi.

Nàng trở về phòng 201 trên lầu, lấy chiếc bát sứ mang theo lúc xuyên đến, chế một phần mì ăn liền đã mua từ trước.

Mì vừa ngâm xong, nàng xé thêm hai gói thịt bò xé sợi đổ vào.

Ngay lập tức, mùi thơm nồng đậm của mì bò vị dầu ớt cay xé lưỡi tràn ngập khắp phòng.

Nàng ngửi thấy mùi, liền nhíu mày: “Khụ.”

Tối hôm qua sau khi xuyên tới, nàng đã phải ăn mì ăn liền, giờ lại tiếp tục thì thật sự bi ai.

Nhưng nàng cũng không dám ra ngoài tìm quán ăn, lỡ như bị hạ độc thì sao? Ra ngoài rồi gặp nguy hiểm thì làm thế nào?

Chẳng còn cách nào khác, nàng đành cắn răng tiếp tục ăn mì vậy.

Phong Nguyên Ninh hít sâu một hơi, bưng bát mì nóng hổi, khẽ đóng cửa phòng 201 rồi thong thả trở lại đại sảnh khách sạn, đẩy cửa kính bước ra ngồi nơi bậc thềm dưới mái hiên.

Không chịu ghé vào đúng không? Nàng quyết định “phóng độc”, dẫn dụ đám người dị giới vẫn còn do dự không dám tiến vào kia!

Rất nhanh, một làn hương đậm đà đặc trưng của mì ăn liền liền theo gió tỏa khắp nơi.

Ai ai cũng biết, mì ăn liền rất thơm, đám người qua lại trên đường ngửi thấy mùi, bụng lập tức réo, nước miếng trào dâng.

Bọn họ vô thức lần theo mùi hương, nhìn về nơi phát ra hương vị mê người ấy.

Chỉ thấy đó là một tòa nhà hai tầng bằng đá trắng, trước bậc thềm dưới mái hiên, có một thiếu nữ mặc váy dài màu lam đang ngồi ung dung.

Kỳ lạ thay, màu sắc trên xiêm y nàng mặc chuyển màu dần dần từ nhạt sang đậm, kỹ thuật nhuộm vải như thế bọn họ chưa từng thấy bao giờ, chỉ cảm thấy toàn thân nàng toát lên một khí chất khác biệt hoàn toàn với thế giới này.

Lúc này, cô nương kia đang bưng một chiếc bát sứ trắng tinh, ăn thứ mì nhỏ dài ngoằn ngoèo kỳ lạ.

Mọi người tò mò tiến lại gần, chỉ thấy nước dùng sẫm màu, bên trên nổi một lớp dầu đỏ, trong bát còn có thịt bò xé sợi, mùi hương nồng nàn xông thẳng vào mũi.

Họ nhìn bát mì ấy, không kìm lòng được mà nuốt nước bọt liên tục.

Thơm quá mà cũng xa xỉ quá.

Chưa từng thấy ai nấu mì mà cho nhiều dầu quý như vậy.

Hương thơm này cũng kỳ lạ khác thường, rõ ràng đây là lần đầu họ ngửi thấy, vậy mà lại khiến người ta bụng đói cồn cào, ngứa ngáy tay chân.

Thực ra, bọn họ đã nhìn thấy ngôi nhà đá trắng này từ sớm, chỉ là không ai dám lại gần mà thôi.

Chỉ thấy toàn bộ căn nhà dùng những tảng đá tuyết trắng to lớn xây nên, cửa sổ và cửa lớn đều là thủy tinh phản quang, giống như gương, có thể soi rõ hình bóng.