Chủ nhân hệ thống: Phong Nguyên Ninh.
Cảnh giới: Phàm nhân bình thường.
Tài khoản hiện có: 3 lạng vàng, 0 bạc, 0 đồng.
Tên khách sạn: Khách Sạn Tiên Viên (Cấp 1).
Điều kiện thăng cấp: Tiếp đãi tổng cộng 0/50 khách, hoàn thành nhiệm vụ 0/3.
Hiệu ứng đặc biệt: Hào quang vô địch (Trong phạm vi khách sạn, chủ nhân và toàn bộ kiến trúc đều được bảo vệ bởi hào quang bất khả xâm phạm).
Nhiệm vụ hiện tại: Trong vòng ba ngày, tiếp đón ba vị khách lưu trú (0/3).
Phần thưởng: Máy bán hàng tự động (mỗi ô hàng tồn kho vô hạn).
[Lưu ý cho chủ khách sạn: Giá phòng và sản phẩm không được thấp hơn giá đề nghị của hệ thống.]
Ba lạng vàng kia là tài sản cá nhân nàng mang theo khi xuyên đến đây, không liên quan đến hệ thống, xem như vốn khởi nghiệp.
Theo lời hệ thống, đây là một sản phẩm do chư tiên tại Tiên Vực sáng tạo, là kết tinh của tiên thuật và công nghệ, nhưng hiện chỉ mới là phiên bản thử nghiệm.
Hệ thống nói rằng chỉ cần nàng kiên trì hoàn thành quy trình kiểm thử, tương lai có thể sẽ được cấp cho một suất thành tiên.
Thành tiên? Nàng vốn không tin tưởng lắm, ai chẳng biết vẽ bánh trên giấy?
Nàng chỉ vui vì rốt cuộc cũng không phải làm công ăn lương bị bóc lột khổ sở nữa, rốt cuộc nàng cũng được ăn ngon uống sướиɠ, sống thong dong một đời.
Để thử nghiệm hệ thống khách sạn này, nàng đã chọn thế giới lấy võ đạo làm chính trong những thế giới mà hệ thống đề xuất.
Ai bảo thế giới nàng từng sống lại là một thế giới không có phép thuật? Theo hệ thống, nếu ở đó không ít chức năng sẽ bị khóa, ngoại trừ xuyên giới thì nàng chẳng còn con đường nào khác.
May thay, nàng là cô nhi, một thân một mình, từ nhỏ đến lớn chưa từng động lòng với ai, không vướng bận ràng buộc. Chỉ cần có thời gian chuẩn bị đầy đủ, xuyên thì xuyên, có gì đâu mà sợ.
Nàng đặc biệt ghé qua tiệm vàng và cửa hàng tạp hóa, tiêu sạch toàn bộ số tiền dành dụm, mang theo bên mình 150 gram vàng, cùng đủ loại vật dụng sinh hoạt, đồ ăn vặt, mì ăn liền.
Thậm chí nàng còn cố ý thay một bộ Hán phục, tỉ mỉ trang điểm một lớp nhẹ nhàng như không, trông đoan trang lịch sự.
Sau khi xuyên không.
Nàng vận Hán phục thanh nhã, giữ nguyên vẻ ngoài chỉn chu, ngồi chịu lạnh trong tòa khách sạn mà hệ thống vừa xây xong trong nháy mắt.
Rõ ràng đường phố trước khách sạn người qua kẻ lại tấp nập, vậy mà không một ai bước chân vào khách sạn, không một ai!
Khách sạn tốt thế kia, vị trí đắc địa thế kia, người đông đến vậy, thế mà chẳng có lấy một kẻ nào dám vào thử xem!