Huyện Trường Lăng.
Đây là một tòa thành nhỏ khá phồn hoa, bốn bề núi xanh nước biếc vây quanh. Nổi danh khắp thiên hạ, Y Cốc - nơi tụ hội của các danh y thế gia tọa lạc trong khe núi gần đó. Thường có người không ngại ngàn dặm tìm đến, chỉ mong tìm được một tia hy vọng sống mong manh.
Sáng sớm, mặt trời mỗi lúc một gay gắt, cả trời đất tựa như hóa thành một lò hấp khổng lồ. Ngoài thành, trên đường lớn người xe qua lại không ngớt, ai nấy mồ hôi ướt đẫm.
Có kẻ gánh hàng, người đánh xe trâu, thương nhân ngược xuôi buôn bán, cũng không thiếu võ giả đeo đao mang kiếm.
Thế nhưng, ngay gần cửa nam của huyện, một tòa nhà hai tầng bằng đá trắng sừng sững mọc lên, hoàn toàn lạc quẻ với xung quanh.
Trên mái hiên tòa nhà ấy, treo biển khắc bốn chữ:
[Khách Sạn Tiên Viên]
Trong đại sảnh khách sạn
Phong Nguyên Ninh buồn bực ngồi phía sau quầy lễ tân, mắt dõi qua cửa kính nhìn ra bên ngoài. Từ đêm qua đến giờ, chẳng có lấy một vị khách đặt chân vào đây, một người cũng không!
Rõ ràng nàng đã chọn nơi này vì lượng người qua lại không hề ít, ngay sát bên đường lớn ngoài huyện thành, vậy mà lại chẳng có ai dám bước vào khách sạn của nàng.
Nàng cũng thừa nhận sự xuất hiện của khách sạn này đúng là có hơi ly kỳ một chút.
Song nàng cũng bất lực mà thôi. Ban đầu, nàng đâu ngờ chỉ vừa chọn xong vị trí, hệ thống đã lập tức dựng nguyên tòa khách sạn trong nháy mắt.
Khi ấy, nàng còn ngây người sững sờ, nhưng rồi cũng chỉ đành tiếp nhận thực tại.
Phong cách hiện đại kiểu phương Tây của khách sạn quả nhiên chẳng hợp với thế giới cổ xưa này.
Thế nhưng, nó thực sự chỉ là một khách sạn cũ kỹ bình thường, nào có gì đáng sợ đến thế? Bách tính nơi này cũng chẳng cần phải dè chừng như người gặp yêu ma.
Khách sạn mà hệ thống cấp cho nàng nghèo đến mức đáng thương, không có nhà hàng, chỉ có hai tầng lầu, cũng không khoa trương tới mức mấy chục tầng.
Vậy mà, chỉ một tòa lầu hai tầng cũng đã khiến đám người dị giới sợ đến chẳng dám bén mảng tới gần.
Thở dài.
Sáng nay nàng còn cố tình dậy sớm, sáu giờ đã hớn hở ra khỏi giường, tràn đầy chờ mong cảnh tượng chúng dân trầm trồ bước vào khách sạn.
Nào ngờ hiện thực lại lạnh lùng tát cho nàng một bạt tai: nàng ngồi không như kẻ ngốc cả buổi, chỉ thấy người qua lại rộn ràng ngoài cửa, mà chẳng ai dám bước chân vào, đến hỏi cũng không có lấy một câu.
Nàng mở giao diện ảo của hệ thống ra nhìn, chỉ thấy trên trang chủ hiển thị thông tin cá nhân, bên cạnh là một hệ thống quản lý khách sạn trông không khác gì trò chơi mô phỏng.