Đến bây giờ vẫn còn vô số tu sĩ đổ về Nam Hoang, chưa nói đến việc linh căn của nàng bị phế, ngay cả thời kỳ đỉnh cao của nguyên chủ, nàng cũng chỉ là một tu sĩ Luyện Khí đỉnh phong chưa Trúc Cơ mà thôi.
Đối với những đại năng đó, nàng chỉ là một con kiến, nàng dựa vào đâu để thu được chí bảo vào tay mình?
Hệ thống đọc được nỗi lo của Văn Âm, "Về điểm này không cần lo lắng, ta biết bí cảnh Quỳnh Hải đó, khe nứt của cấm chế chỉ cho phép tu sĩ dưới Kim Đan tiến vào, đợi đến khi cấm chế hoàn toàn được gỡ bỏ ít nhất cũng phải trăm năm nữa."
Văn Âm nhướng mày, "Bí cảnh thượng cổ này, chắc hẳn ngay cả đại tu sĩ Hóa Thần của các tông môn Trung Nguyên cũng thèm muốn, nếu họ dốc toàn lực phá vỡ bí cảnh thì sao?"
"Dốc toàn lực phá vỡ bí cảnh cũng không phải là không thể, có lẽ khoảng một ngàn vị Hóa Thần dốc toàn lực tấn công vài chục năm là được."
Văn Âm: "..." Thôi được rồi, bí cảnh này là thiên hạ của Trúc Cơ.
Tiếp theo, một người một hệ thống bắt đầu bàn bạc về chi tiết của bí cảnh Quỳnh Hải.
Rất nhanh, bình minh ngày hôm sau đã đến, Văn Dật cũng tỉnh lại.
Văn Dật có lẽ đau đến cực điểm, vừa tỉnh đã rêи ɾỉ vì đau, hắn mở mắt nhìn Văn Âm, dường như hồi lâu mới hoàn hồn.
Hắn lẩm bẩm: "Tỷ... chúng ta, bây giờ... ở đâu?"
"Sơn mạch Lạc Hà." Văn Âm thản nhiên nói.
Văn Dật liếʍ môi, liếʍ đi vết máu ở khóe miệng, "Tỷ, chúng ta nên đến một nơi hoàn toàn là thế tục, ở lại giới tu chân quá nguy hiểm."
Thực ra Văn Dật nói đúng, hai phế nhân nên co mình ở thế tục để làm một người thường, dù sao giới tu tiên có quy định rõ ràng, tu sĩ không được vào thế tục gϊếŧ người thường để tạo sát nghiệt.
Tu sĩ lạm sát người thường khi đột phá đa phần không qua được nhân quả kiếp, rất ít tu sĩ sẽ vì mạng sống của vài người thường mà tự hủy tiền đồ của mình.
Cho dù Vô Trần có hận Văn Âm đến đâu, muốn gϊếŧ cả tộc của nàng để báo thù, cũng sẽ không đi tàn sát nhà họ Văn ở thế tục, mà chỉ chém gϊếŧ những người nhà họ Văn hoạt động trong giới tu chân.
Văn Âm lắc đầu, "Vô dụng thôi, ta đã gϊếŧ đại đệ tử của Vô Trần là Tư Đồ Vô Ngôn, ta có trốn đến chân trời góc bể cũng vô ích."
Văn Dật: "..." Để hắn bình tĩnh lại đã.
Tin tức này khiến Văn Dật choáng váng hồi lâu chưa phản ứng lại, còn Văn Âm đã đứng dậy chuẩn bị ra khỏi hang động để chuẩn bị cho tương lai, ngồi chờ chết chưa bao giờ là phong cách của nàng.