Chương 30

"Từ nay về sau hai tỷ đệ các người hãy khiêm tốn một chút, hai người... thật sự đã chọc vào nhân vật không nên chọc rồi, hơn nữa độ lượng của đối phương hình như có chút... hẹp hòi."

Dường như việc nói xấu một đại năng Hóa Thần khiến hắn có chút không tự nhiên, nhưng nói ra rồi hắn lại thở phào nhẹ nhõm.

"Tóm lại sau này hai người tốt nhất nên ẩn danh đổi họ sống ở thế tục đi, tu sĩ không thể tàn sát người thường ở thế tục..."

Nói rồi hắn lại ngập ngừng, "Ta không có ý mỉa mai muội bây giờ là người thường... ta chỉ là..."

"Được rồi." Văn Âm xua tay ngắt lời hắn.

"Ta hiểu ý của huynh, huynh nói vào trọng điểm đi, ta còn có việc, đợi huynh nặn ra hết lời thì đệ đệ của ta có lẽ đã chết rồi."

Thực tế Văn Hành không biết nàng đã gϊếŧ Tư Đồ Vô Ngôn, còn tưởng Vô Trần nhắm vào nàng vì nàng đã làm mất mặt ông ta và đồ đệ của ông ta.

Giữa họ đã là mối thù không đội trời chung rồi.

Văn Âm không hề nghi ngờ, cho dù nàng đến thế tục làm một người thường, Vô Trần cũng sẽ phá vỡ quy tắc của giới tu tiên để gϊếŧ nàng.

Văn Hành dường như lúc này mới nhận ra Văn Dật cần được chữa thương, vội vàng lấy ra túi trữ vật trong lòng.

"Ta nghĩ muội cũng biết, cha ta không thể làm ra chuyện phế linh căn của người khác, chỉ là ông ấy là gia chủ, nhà họ Văn chúng ta không có khả năng lấy trứng chọi đá, túi trữ vật này là tấm lòng của cha ta, muội nhận đi."

Văn Âm cúi mắt, nhận lấy tấm lòng này.

"Ta biết rồi." Nói rồi, Văn Âm lại giả vờ lấy ra một ngọc giản từ trong tay áo, nhưng thực chất là từ không gian hệ thống.

"Ta từng cứu một trưởng lão Kim Đan của Phong Vân tông trong một bí cảnh, đạo hiệu của y là Pháp Tùy, huynh cầm ngọc giản này có thể bái nhập môn hạ của y.

Tuy đây chỉ là một tông môn cỡ trung ở Nam Hoang, nhưng nhân phẩm của vị trưởng lão này rất tốt, huynh bái y làm sư có thể học được rất nhiều thứ, tốt hơn nhiều so với việc ở lại nhà họ Văn."

Ánh mắt Văn Hành gần như bùng lên ngay lập tức, nhưng chỉ một thoáng đã vụt tắt.

"Cái này muội cứ giữ đi, một ân tình của trưởng lão Kim Đan, biết đâu sau này còn có thể cứu muội một mạng."

Lần này Văn Âm thật sự kinh ngạc, siết chặt ngọc giản trong tay, nàng vẫn nhét nó vào tay Văn Hành.

"Huynh có thể từ chối sự cám dỗ này, vậy thì huynh vẫn đáng để ta đầu tư một phen, bây giờ ta tin rằng ngọc giản này sẽ không uổng phí."