Nói tới đây, Văn Âm lại cúi mắt nhìn thiếu niên nằm dưới chân mình, tiện thể bổ sung một câu:
"À... còn cả em trai ta nữa."
Văn Dật: "..." Sao nghe giống như ta là món quà tặng kèm vậy?
Hệ thống: "..." Văn Dật, tự tin lên, bỏ chữ "giống như" đi!
Nói xong, Văn Âm không buồn liếc nhìn đám người nhà họ Văn thêm lần nào nữa.
Nàng đưa tay nhấc bổng cổ áo Văn Dật lên, xách hắn như xách gà rời đi. Văn Dật vốn đã thoi thóp, bị nàng lôi mạnh suýt thì tắt thở tại chỗ.
Văn Trọng Lâm rất muốn kết liễu đôi huynh muội này tại đây, nhưng lại bị ánh mắt và thái độ của Văn Trọng Hải cứng rắn ngăn lại. Nếu cứ tùy tiện ra tay, thể diện của nhà họ Văn sẽ còn không giữ nổi.
Nhưng ông ta cũng chỉ có thể nghĩ vậy thôi, dù sao thì tên nhu nhược đàn bà Văn Trọng Hải này sẽ không cho phép.
Tu vi của ông ta tạm thời vẫn không bằng y, đợi khi tu vi của ông ta tăng lên, đoạt được vị trí gia chủ, việc đầu tiên chính là gϊếŧ chết cặp tỷ đệ này để rửa sạch nỗi nhục hôm nay!
Càng nghĩ càng tức, Văn Trọng Lâm lại buông một câu tàn nhẫn.
"Sau này đi ngang qua nhà họ Văn của ta, hoặc gặp người nhà họ Văn của ta thì liệu mà đi đường vòng, đừng làm ô uế gia môn của nhà họ Văn!"
Hiếm khi, Văn Âm đầu cũng không ngoảnh lại, cũng không đáp trả, ngay cả hệ thống cũng cảm thấy kinh ngạc.
"Chủ nhân sao cô không đáp trả lại, quá kiêu ngạo quá tức người, một tu sĩ Trúc Cơ kỳ của một gia tộc tu tiên thế tục thôi mà, cả đời này lên được Kim Đan đã là mồ mả tổ tiên bốc khói xanh rồi, vậy mà dám coi thường chủ nhân của ta, đúng là tìm chết!"
Văn Âm giật giật khóe miệng, chủ nhân của cậu bây giờ vẫn là một phế vật đấy!
"Cậu cũng biết ông ta chỉ đến được Kim Đan, cả đời sẽ ru rú ở một nơi bé như lỗ mũi để gà mổ nhau, cần gì phải dây dưa với họ? Mục tiêu của ta là biển sao trời rộng lớn cơ mà!" Văn Âm dứt khoát nói vài lời hào hùng để an ủi hệ thống có chút ngây ngô.
Vừa ra khỏi phủ thành, Văn Âm liền dừng bước.
Nàng nói về phía sau: "Ra đi, theo lâu như vậy, có chuyện gì thì nói đi."
Văn Âm vừa dứt lời, chỉ vài hơi thở sau, một bóng người bước ra từ phía sau, là con trai của Văn Trọng Hải, Văn Hành.
"Ta..." Văn Hành nhất thời không biết mở lời thế nào, hắn nhìn Văn Dật đã ngất lịm, thở dài một hơi.