Trước đó nghe nói nàng đang trên đường trở về nhà họ Văn, ai cũng tưởng rằng nàng về cầu xin nương tựa gia tộc.
Ai ngờ lại là để cắt đứt quan hệ?
Văn Trọng Lâm chỉ cảm thấy thể diện của cả nhà họ Văn bị Văn Âm dẫm nát dưới chân.
Mặc dù nhà họ Văn đã có ý định đuổi hai huynh muội phế vật này ra khỏi gia tộc, nhưng lẽ ra việc đó phải do họ chủ động tuyên bố mới đúng, đâu tới lượt một phế vật đến sỉ nhục mặt mũi bọn họ?
Ánh mắt Văn Trọng Lâm lóe lên, thấy Văn Trọng Hải lại nhìn đi nơi khác không biết đang nghĩ gì, trong lòng hận đến nghiến răng, lập tức tung ra một đòn mạnh nhất của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ.
Cỏ dại nếu không tận diệt, gió xuân thổi qua sẽ lại mọc lên.
Huống hồ, tôn giả Vô Trần từng truyền âm cảnh cáo nhà họ Văn, giữa ông ta và Văn Âm là tử thù không đội trời chung.
Văn Âm đã chiếm dụng phần lớn tài nguyên của nhà họ Văn, không những tự hủy tiền đồ, còn rước họa vào nhà, tội này đúng là không thể tha.
Dù rằng nàng chưa chết, nhưng...
Ánh mắt Văn Âm bỗng sắc lạnh, một tấm phù lục phong ấn kiếm khí Trúc Cơ hậu kỳ liền bị nàng ném ra.
Chỉ cần có tiền, phù lục phong ấn kiếm khí Trúc Cơ hậu kỳ ở Nam Hoang tuy hiếm, nhưng cũng không phải không mua được.
Dù vậy, Văn Âm chỉ dùng để hóa giải công kích, chứ không hề ra tay phản kích.
"Các ngươi chắc cũng nghe nói ta trên đường đến đây đã gϊếŧ không ít người nhỉ?" Văn Âm lạnh nhạt nói, ánh mắt chẳng mảy may gợn sóng.
Đòn đánh lén thất bại, Văn Trọng Lâm thoáng lúng túng.
Nhưng hắn không thể tiếp tục ra tay, bởi vì lúc này Văn Trọng Hải đang dùng ánh mắt giận dữ nhìn chằm chằm hắn, như thể chỉ cần hắn còn dám động thủ, Văn Trọng Hải sẽ liều mạng với hắn.
Văn Âm cũng không muốn dây dưa thêm với đám người này, liền thản nhiên nói tiếp...
"Ngày xưa, gia tộc dốc sức bồi dưỡng ta, ta tự nhận bản thân cũng không làm mất mặt, từ thi đấu đại diện gia tộc, tranh đoạt lãnh địa, đoạt lấy tài nguyên, tiến vào bí cảnh, ta chưa từng thất bại."
"May mắn được bái nhập Thanh Ngọc Tông, trở thành đệ tử thủ tọa, ta cũng đã mang lại cho gia tộc không ít lợi ích. Ví dụ như việc gia gia Cửu Hàn đột phá Trúc Cơ hậu kỳ, một phần công lao cũng là nhờ Nguyên Đan mà ta mang về."
"Vậy thì chúng ta cũng coi như đã không nợ nần gì nhau... Từ nay về sau, hai bên không còn dính líu, đã là người xa lạ thì khỏi cần nói tới tình nghĩa."