Hệ thống: "...... Ký chủ, hay là cô mau chạy đi? Ta sợ họ đuổi theo đánh chết cô mất."
Văn Âm bĩu môi, "Những chưởng quầy này đúng là nhỏ mọn, ta bỏ linh thạch ra mua đồ mà còn không cho ta kén chọn vài câu à? Người trả linh thạch mới là đại gia, nên cho họ nếm thử trình độ mặc cả của các dì chợ trời thời tận thế mới đúng!"
Cứ thế, Văn Âm dùng phù lục di chuyển nhanh, đến đâu cũng đổi linh thạch, hợp thành linh thạch, tìm người tranh cãi kiếm điểm cãi cùn.
Bảy ngày sau, cuối cùng Văn Âm cũng tới Nam Hàn Quốc.
Đúng vậy, đây chính là quê nhà của nguyên chủ.
Nam Hàn Quốc thuộc loại bán thế tục giới, linh khí cực kỳ mỏng manh, tu tới Trúc Cơ kỳ đã có thể làm chủ một gia tộc.
Nhà họ Văn và nhà họ Tiêu đều là gia tộc tu chân ở Nam Hàn Quốc, nguyên chủ và Tiêu Giác đều xuất thân từ đây.
Chỉ có điều, nguyên chủ thực sự đến từ nhà họ Văn, còn Tiêu Giác là nhân vật chính, thân thế tất nhiên phi phàm, nhà họ Tiêu chỉ là công cụ cho hắn vả mặt thiên hạ, cả Nam Hàn Quốc này chẳng qua chỉ là tân thủ thôn của hắn mà thôi.
Bước vào kinh đô Nam Hàn Quốc, Văn Âm đột nhiên có một cảm giác khó thở, nàng biết đó gọi là "bồn chồn", tựa như đang lơ lửng giữa trời rồi bất ngờ rơi xuống, không tìm thấy điểm tựa.
Đột nhiên, Văn Âm xé ra một tấm phù tốc hành cao cấp nhất mà nàng có trong tay, chỉ trong chớp mắt đã tới trước cổng lớn nhà họ Văn.
Chân vừa chạm đất, một "thi thể" đã bị ném ra từ cổng lớn, như thể quẳng rác vậy.
Rơi ngay dưới chân Văn Âm, thiếu niên thoi thóp thở, nếu không phải nhìn thấy ngón chân hắn còn hơi co giật, Văn Âm thật sự tưởng rằng hắn đã chết rồi.
"Tỷ... tỷ... mau chạy..." Thiếu niên quay mặt sang một bên, dường như đến cả động tác xoay đầu cũng không làm nổi.
Trong lòng Văn Âm như bị kim mềm đâm vào, không đau dữ dội, nhưng từng nhịp thở đều mang theo nỗi đau âm ỉ không cách nào rút ra được.
Người bị ném ra chính là đệ đệ của nguyên chủ, Văn Dật.
[ Ký chủ, linh căn của em trai cô cũng bị phế rồi. ] Hệ thống quét qua vết thương của Văn Dật rồi báo.
Văn Âm: "..." Đúng thật là huynh muội cùng chung số khổ!
Văn Âm nhét cho Văn Dật một viên đan dược trị thương mà hiện tại hắn còn có thể chịu đựng, tình trạng hắn mới khá lên đôi chút, ngón tay có thể động đậy.
Hắn dùng ngón út móc lấy vạt áo của Văn Âm, vết máu bê bết nhuộm đỏ cả đạo bào mới mua của nàng, nhìn vô cùng thê thảm.