"Ta biết ngay là nàng ta! Không có linh lực, chắc chắn là dùng mấy thủ đoạn đê hèn hại chết sư huynh, bằng không với thực lực của đại sư huynh, sao có thể gặp chuyện?"
Ánh mắt của Vô Trần bên cạnh lóe lên hàn quang.
Đạo Sùng giỏi lắm, hừ, trước khi rời khỏi Thanh Ngọc Tông, ông ta còn tử tế truyền âm kín đáo cảnh báo một phen...
Vậy mà lại dám ngoài mặt tuân theo trong lòng phản bội?
Vô Trần đang một bụng lửa giận, lý trí cũng chẳng khá hơn Chu Nhược Ly là bao, đã tìm không ra Văn Âm, vậy thì cứ diệt luôn sư môn nàng ta là được rồi.
Ngay lúc ấy, phía chân trời hiện lên ánh sáng trắng mờ mờ, giữa vệt trắng ấy lại có một đường viền vàng như nứt ra, ánh sáng bên trong lan tỏa như ánh trăng tràn ngập.
Vệt sáng kia càng lúc càng rực rỡ, dần dần chiếu sáng cả bầu trời thành quang cảnh như giữa trưa.
Tất cả những người được ánh sáng ấy chiếu rọi đều cảm thấy linh đài trong đầu trở nên thanh tĩnh, ngay cả tên tu sĩ bị bắt kia cũng quên cả sợ hãi.
"Bí cảnh Quỳnh Hải đã xuất thế rồi." Tiêu Giác lẩm bẩm một tiếng, còn sớm hơn dự liệu của hắn vài ngày.
"Đi, tới đó xem trước."
Vô Trần đè nén suy nghĩ trong lòng xuống, thu hồi thi thể Tư Đồ Vô Ngôn, dẫn theo cả đoàn rời đi.
Mục đích chính bọn họ đến Nam Hoang lần này là vì bí cảnh, còn chuyện tìm Văn Âm để trao hưu thư chỉ là tiện tay mà thôi, nàng ta còn chưa có cái vinh dự lớn đến thế.
Sau khi cả nhóm rời đi, hư không khẽ vặn vẹo, lát sau liền hiện ra hai bóng người bước ra từ hư không.
Thấy người tới là Xích Diệp Tôn Giả và Kim Linh Linh, hệ thống mới thở phào nhẹ nhõm.
Xích Diệp Tôn Giả thu lại Tán Vân Phiên, quay đầu hỏi Kim Linh Linh bên cạnh.
"Cô cảm thấy Tư Đồ Vô Ngôn có phải bị Văn Âm gϊếŧ không?"
Kim Linh Linh cong môi cười, "Không biết, nhưng ta cảm thấy... sau này nàng ta sẽ trở thành ác mộng của Vô Cực Tông."
Xích Diệp nhướn mày, sau đó khẽ cười.
"Hậu sinh khả úy, ta thực sự rất muốn xem thử, một thiên tài dị linh căn đã bị phế bỏ, sẽ có cơ duyên và tâm tính thế nào để vực dậy, tranh phong với các thiên kiêu như các cô đây?"
Khi Văn Âm tỉnh lại, đã là hai ngày sau.
Kỹ năng trải nghiệm rễ Tùng Lam vẫn chưa kết thúc, nàng vẫn đang là một gốc rễ Tùng Lam đung đưa trong gió, còn bị mấy tu sĩ đi ngang giẫm lên mấy lần...
Thần hồn của nàng đang ở trong không gian hệ thống, cùng hệ thống mang hình dáng mèo đen, mắt to trừng mắt to.