Chương 18

Trong lòng Vô Trần bi thương cực độ, nhưng vẫn phải cưỡng ép kiềm nén, thần thức cường đại điên cuồng tỏa ra, đồ đệ của ông ta chỉ vừa mới chết trong chớp mắt, hung thủ hẳn chưa chạy xa được.

Ông ta tìm kiếm suốt một tuần trà, thần thức bao phủ trăm dặm quanh đó, mọi chiếc lá khẽ động trên từng ngọn cây, ông ta đều nắm rõ.

Thế nhưng ông ta thực sự không tìm ra bất cứ khí tức nào của Văn Âm.

Vô Trần nheo mắt lại, rồi cụp mắt, thu hồi thần thức.

"Sư phụ, dường như Tư Đồ sư huynh không phải chết bởi thuật pháp."

Tiêu Giác trầm giọng nói, dù tình cảm với sư huynh chưa sâu sắc, nhưng chứng kiến một đồng môn ngã xuống vẫn không khỏi thổn thức.

"Đúng vậy, không có chút linh khí nào, nhưng năng lượng thì vô cùng tàn bạo." Vô Trần càng thêm nghi hoặc.

Ông ta vung tay áo, tiện tay chộp lấy từ trong hư không một tu sĩ.

Tu sĩ ấy chỉ là kẻ ở Trúc Cơ kỳ, lúc này sợ hãi đến mức không dám giãy dụa, gương mặt trắng xanh lẫn lộn.

"Vừa rồi ngươi có mặt ở đây? Có biết đã xảy ra chuyện gì không?"

Bị bắt, tu sĩ nuốt nước bọt, không dám không trả lời.

Dù có im lặng bị cưỡng ép đọc hồn, kết cục cũng vậy, thậm chí còn thê thảm hơn, hắn đành phải mở miệng.

"Tiền bối... tại hạ là đệ tử nội môn của Hạc Vân Tông."

Hắn cố gắng nhấn mạnh thân phận đệ tử tông môn của mình.

Dù đối phương có thể dễ dàng gϊếŧ chết một tán tu vô danh, nhưng động tới đệ tử tông môn thì ít nhiều cũng phải dè chừng, dù chỉ một chút thôi, cho dù đối phương có thể hoàn toàn không để Hạc Vân Tông vào mắt.

"Ta không rõ lắm, ta đuổi theo Văn Âm đến đây, cảm nhận được động tĩnh giao chiến ở khu vực này, yêu thú cũng hoảng loạn bỏ chạy, vì vậy mới chạy tới xem xét. Nhưng ta chỉ đến trước các vị một nhịp thở, thật sự chẳng thấy gì cả."

"Ngươi có thấy tiện nhân Văn Âm không?" Chu Nhược Ly không chờ nổi mà hỏi.

Nàng ta sắp phát điên rồi, làm sao đại sư huynh lại chết ở cái nơi rác rưởi như Nam Hoang này được?

Tu sĩ cụp mắt, đảo tròng mắt một vòng, "Không... không thấy, nhưng đúng là nàng ta đi về hướng này."

"Nghe nói gần đây nàng ta đã gϊếŧ không ít người, trong đó có vài kẻ ở Trúc Cơ kỳ. Mặc dù đã bị phế, nhưng lúc rời Thanh Ngọc Tông, sư phụ nàng ta hình như đã ban cho nàng ta rất nhiều pháp bảo phòng thân cực kỳ lợi hại."

Sợi dây lý trí cuối cùng của Chu Nhược Ly cũng đứt đoạn.