Hệ thống lẩm bẩm như rap để tự cổ vũ bản thân.
[Đinh! Kích hoạt gói quà tân thủ, bắt đầu quay thưởng.]
Hệ thống nhìn chằm chằm vào bảng quay thưởng mà không chớp mắt.
Bình thường, nó sẽ hy vọng ký chủ rút được công pháp thần cấp, tiên khí, hoặc ít nhất cũng là linh thảo trân quý. Nhưng giờ đây, nó chỉ mong ông trời thương xót, ban cho ký chủ một thứ giúp nàng giữ được mạng sống.
Công pháp Tối Thượng, Hạo Miểu Tiên Quyết, Thương Lan Kiếm Quyết, Tử Tiêu Tiên Kiếm, Thiên Tứ Diệp, Bất Tử Thảo, Dịch Thủy Châu…
Mỗi lần một mục lướt qua, trái tim hệ thống lại đau thêm một chút.
[Cầu xin các người, cho ký chủ một tấm phù lục cấp bảy đi. Yêu cầu không cao đâu, chỉ cần thứ tránh được thần thức của tu sĩ Hóa Thần là được. Hu hu hu.]
Chỉ trong nháy mắt, kim đồng hồ xoay tròn liền dừng lại...
[Vé trải nghiệm rễ Tùng Lam một lần?]
Hệ thống ngơ ngác, đây là cái gì vậy? Thứ đồ từ xó xỉnh nào chui ra vậy, còn có cái mà nó cũng không biết?
Nhưng nó không có cơ hội nghĩ nhiều hơn, bởi vì nó đã lờ mờ ngửi thấy khí tức hóa thần.
[Mẹ nó! Nhanh thế!]
Hệ thống lập tức sắp xếp cho Văn Âm, không dám chậm trễ dù chỉ nửa khắc.
Mặc kệ là rễ Tùng Lam hay rễ Tùng Lục gì đó, cứ lo tính mạng của ký chủ trước đã.
Vừa mới kích hoạt kỹ năng, thân thể tàn tạ của Văn Âm đã hòa vào màn đêm, rồi biến thành một cây cỏ xanh.
Nếu hệ thống có kiến thức thực vật học của Địa Cầu, chắc chắn sẽ nhận ra rằng Văn Âm đã biến thành một cây "rễ Tùng Lam" – loại cây chữa bách bệnh không thể thiếu trong mỗi gia đình...
Hệ thống thấy vậy, trong lòng mừng như điên, bởi vì ngay cả với thần thức của mình, nó cũng không thể quét ra được chút khí tức nào từ ký chủ, giống hệt như một gốc cỏ dại ven đường bình thường.
Một cơn gió thổi vù vù, Vô Trần dẫn theo đám người trong tổ đội chính, thi triển thuật thuấn di, bước ra từ hư không.
"Đại sư huynh..."
Nước mắt của Chu Nhược Ly tức thì tuôn trào, nàng ta đã nhìn thấy thi thể của Tư Đồ Vô Ngôn, khuôn mặt đã chết đến mức không còn nhận ra hình dạng, cùng với thanh Trầm Tinh Kiếm mà hắn luôn giữ bên mình.
Trong mắt Tiêu Giác tràn ngập vẻ kinh ngạc, đại sư huynh đã chết rồi? Sao có thể là Văn Âm gϊếŧ chứ?
Hắn tin chắc mình đã phế bỏ Văn Âm hoàn toàn, đến mức ngay cả hắn cũng không thể giúp nàng tái tạo linh căn.