Chương 7

Chỉ e nhiều lắm cũng đủ ăn được… hai bữa.

Tim nàng chợt nghẹn lại, một nỗi bi thương cho tương lai đen tối ùa đến, nhưng ngoài mặt vẫn cố tỏ ra dửng dưng, chỉ gật đầu, vờ lạnh nhạt: “Ừ, ta biết rồi.”

Rồi xoay người trở về phòng.

Không tin! Tống Du Quy không tin bản thân “nguyên chủ” lại chỉ có chừng ấy tiền. Nhất định còn giấu tư phòng tiền ở đâu đó!

Thẩm Tích Chi sững sờ nhìn nàng bỏ đi, cúi đầu nhìn lại mảnh bát vỡ vương đầy đất. Thật sự… thật sự không đánh ta, cũng chẳng mắng ta?

Trong lòng nàng chẳng có lấy một tia nhẹ nhõm, ngược lại càng thêm sợ hãi.

Ẩn nhẫn thế này… rốt cuộc là đang định bày trò gì?

Nghĩ đến trước kia, Tống Du Quy cũng chẳng phải lần nào giận dữ đều bộc phát ngay. Có lúc, bởi một nguyên do nào đó mà cơn tức bị dồn nén lại, nàng sẽ nở nụ cười, khiến người ta ngỡ như mình được tha thứ. Nhưng một khi đêm xuống…

Thân thể gầy yếu của thiếu nữ bất giác run lên một trận, suýt đứng không vững, khuôn mặt càng thêm tái nhợt, đôi mắt to tròn như nai con ánh nước long lanh.

Trong khi đó, Tống Du Quy nhân lúc không có ai, lục tung hòm tủ trong nhà, cố tìm chút tiền. Lật cả buổi, đến mức mồ hôi ròng ròng giữa tiết thu se lạnh, cuối cùng chỉ có thể ngã vật lên đống rơm rạ của chiếc giường.

Không có. Một đồng cũng chẳng có! Nàng ta rốt cuộc đã sống kiểu gì mà để ngày tháng thê thảm đến thế?

Nguyên chủ đúng là sung sướиɠ, phủi tay bỏ đi, để lại cho nàng cả núi bừa bộn nát bét này!

Trời đánh thật, lão nương muốn gϊếŧ sạch bọn các ngươi, gϊếŧ sạch!

Ngoài trời đã sẫm tối tự bao giờ. Ngoài cửa cũng im ắng chẳng chút động tĩnh. Tống Du Quy mặc kệ đại phản diện kia đang làm gì, nàng chỉ âm thầm mặc niệm cho chiếc điện thoại, điều hòa, tủ lạnh, kem lạnh… đã vĩnh viễn rời xa đời mình.

Không biết qua bao lâu, cánh cửa “kẽo kẹt” mở ra. Người kia bước vào chậm rãi, đôi mắt đen thẫm phủ màn sương mỏng, khẽ cắn môi đỏ, từng bước dè dặt tiến lại gần. Đến cách nàng hai ba bước thì ngừng lại, run run gọi: “Thê quân…”

Giọng cũng lộ rõ sợ hãi bất an.

Tống Du Quy nhận ra ngay, đưa tay bóp sống mũi. Trong bụng thầm nghĩ: Hôm nay ta có làm gì đâu, sao lại sợ đến vậy? Pháo hôi trước kia rốt cuộc đã “dạy dỗ” nàng kiểu gì mà biến người thành kẻ cỏ cây gió thổi cũng run thế này? Với một người nhát gan như thế mà lại có gan gϊếŧ vợ… tất cả đều do nguyên chủ gây ra!

Tống Du Quy ngồi dậy, định nói đôi lời, bỗng nhận ra trong phòng tối om, chẳng nhìn rõ sắc mặt đối phương.

Bóng đêm quá khiến người bất an.

“Có thể… thắp đèn không?”

Nàng thử thăm dò.

Đối phương còn do dự hơn, cúi mắt, giọng mảnh như tơ: “Trong nhà… không còn dầu để thắp nữa.”

Tống Du Quy: “…”

Nghèo đến thế ư?

Nàng bỗng nghẹn lời, chẳng biết phải nói gì cho phải.

Trong phòng chỉ có hai người. Một kẻ im lặng, thì không khí tựa như đặc quánh lại, người kia càng thêm bồn chồn bất an. Cuối cùng, nàng ta cắn răng, khe khẽ nói: “Ngày mai… ta sẽ hỏi hàng xóm mượn chút dầu thắp.”

Trong nhận thức của Thẩm Tích Chi, nếu đối phương không vui, ắt sẽ là trận đòn roi giáng xuống.

Tống Du Quy nghe vậy, lại càng thấu hiểu mức độ nghèo khủng khϊếp của Tống gia. Nàng lắc đầu, cả người rã rời: “Đừng, khỏi mượn… mai ta cùng ngươi xuống trấn đi.”

Thẩm Tích Chi cho rằng nàng muốn đi mua dầu.

Nhưng trong lòng, lại lặng lẽ nghĩ: Trong nhà chỉ còn bốn văn… ngay cả mua gạo còn chẳng đủ, làm gì dám mơ thêm mấy giọt dầu đèn…

Nhưng chuyện Tống Du Quy đã muốn làm, Thẩm Tích Chi căn bản chẳng thể ngăn cản.

Nàng chỉ biết cúi đầu, im lặng chẳng thốt nửa lời.

Thời cổ chẳng có gì vui, mượn chút ánh trăng ngoài cửa sổ, Tống Du Quy xoay người nằm xuống, uể oải cất giọng: “Ngủ đi, ta buồn ngủ rồi.”

Sau lưng không có tiếng đáp lại. Một lúc lâu, nàng mới nghe thấy động tĩnh, là tiếng cửa bị đẩy ra.

Tống Du Quy lấy làm lạ: “Giờ này còn đi đâu vậy?”

Nhưng còn chưa kịp nghi hoặc thêm, người đã trở lại. Nàng trộm xoay người, vừa vặn thấy Thẩm Tích Chi ôm mấy nắm rơm rạ trải ngay trên nền đất, sau đó lại lục ra một mảnh vải rách cũ, đặt ngay ngắn lên trên.

Một chuỗi động tác thuần thục như mây trôi nước chảy. Tống Du Quy ngây người nhìn đến sững cả lại, hồi lâu mới bật ra tiếng nói, quên cả làm bộ lạnh lùng, kinh ngạc hỏi: “Ngươi trải cái này làm gì?”

Thẩm Tích Chi động tác khựng lại, sắc mặt chợt khó coi hẳn đi. Như nhớ ra ký ức khủng khϊếp nào đó, trong mắt thoáng qua màn sương ẩm ướt, cắn môi run run đáp: “Thê quân, hôm nay ta… ta chưa phạm lỗi gì.”

Ngoại trừ cái bát kia… nhưng Tống Du Quy rõ ràng chẳng hề để bụng cái bát đã vỡ ấy.

Tống Du Quy mờ mịt: “Ta biết, ta chỉ hỏi ngươi trải cái này làm gì?”

Còn dám hỏi nữa!

Trong lòng Thẩm Tích Chi uất ức cuộn trào, bất chợt ngẩng đầu. Dù là đêm tối, Tống Du Quy vẫn thấy rõ nơi khóe mắt nàng ánh hồng ngân ngấn, tim bỗng như chững lại. Hai người nhìn nhau giây lát, Thẩm Tích Chi liền cúi đầu, giọng ngẹn ngào như muỗi kêu: “Ta… ta muốn ngủ ở đây. Ta không muốn ngủ ở đường tiền.”

Mãi lâu Tống Du Quy mới hiểu ra: “đường tiền” chính là… cái nhà bếp. Nàng ta không muốn ngủ ở đó, mà chỉ cầu được ngủ trong nhà.

Tống Du Quy: “…”

Mắt trợn tròn như chực nổ, trong lòng gào thét, cầm thú, quả thật cầm thú!

Vợ ngươi không muốn thì đừng cưới, cưới về rồi lại bắt nàng ngủ trong bếp? Đồ súc sinh!

.

Đứng trước giường, thân ảnh thiếu nữ nhỏ bé run rẩy, sợ hãi rằng hôm nay sẽ lại bị đuổi ra đường tiền lạnh lẽo vắng tanh, gió hun hút, tối om chẳng thấy gì.

Nỗi sợ khiến vành mắt hoe đỏ, nước mắt lưng tròng như chú nai con bị dồn vào góc.

Tống Du Quy nuốt xuống cả cơn muốn mắng chửi, cố hạ giọng cho mềm mại, vì việc cấp bách nhất là phải an ủi nàng, không thể để nàng giống trong tiểu thuyết, bị ức hϊếp quá mức rồi biến thành đại phản diện hung tàn.