Một bát cháo rau xanh ngắt đặt trước mặt. Khi ngẩng đầu, nàng chỉ thấy thoáng qua đầu ngón tay trắng nõn hơi hồng hồng lướt qua tầm mắt, sau đó là giọng nói trong trẻo nhưng mang chút lạnh lẽo: “Thê quân, ngài ngồi nhầm rồi.”
“Hả?”
Tống Du Quy ngẩng đầu, mặt mày ngơ ngác. Chỉ có hai cái ghế, chẳng lẽ còn phân chủ tọa thứ tọa?
“Đây vốn là chỗ ta ngồi, không được vững chắc lắm, sẽ làm ảnh hưởng khẩu vị của thê quân.”
Có lẽ vì thấy nàng không có ý ra tay, Thẩm Tích Chi mới nhẹ nhõm hơn, dám nói năng đàng hoàng. Nhưng trong giọng điệu lại thấp thoáng hàn ý, khiến Tống Du Quy bất giác rùng mình.
Nàng cúi đầu nhìn sang chiếc ghế bên cạnh, quả nhiên bốn chân vẫn còn nguyên, không như cái ghế dưới mông mình bị sứt một góc.
Cầm thú! Thật là cầm thú! Rõ ràng chính ngươi háo sắc, cưới người ta về làm vợ, sao có thể đối xử với nàng như vậy!
Tống Du Quy không phải đau lòng thay cho đại phản diện, mà là uất ức vì mình phải tiếp nhận một đống rác rưởi như thế.
Ghế thì không thể đổi, nàng đành ngẩng đầu nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Không sao, cái này hơi chông chênh, ta ngồi được. Ngươi ngồi cái kia đi.”
Lần này Thẩm Tích Chi thoáng kinh ngạc. Đôi mắt vốn tròn xoe càng mở to hơn, nhưng hàng mày liễu lại cau lại, chần chừ không dám ngồi xuống: “Thê quân…”
“Đừng nói nữa, hôm nay ta không muốn ngồi cái đó.”
Thấy sắc mặt nàng ấy khó coi, Tống Du Quy vội lạnh giọng bồi thêm.
Từ khi về làm dâu tới nay, Thẩm Tích Chi chưa từng được một ngày yên ổn. Trong lòng đã sợ hãi đến cực điểm, thấy nàng không vui, tự nhiên không dám lên tiếng thêm, ngoan ngoãn ngồi xuống ghế bên, cúi đầu nhỏ nhẹ uống từng ngụm cháo xanh trong bát.
Lúc này Tống Du Quy mới có thời gian quan sát bữa ăn hôm nay. Nàng đã đoán chắc sẽ không được tốt lắm, nhưng nhìn cả bát chỉ xanh lè một màu, rốt cuộc vẫn trầm mặc.
Nàng không nhịn được buột miệng: “Không phải nói là cháo rau sao?”
Thế gạo đâu? Sao ta không thấy hạt nào?
Thân hình Thẩm Tích Chi khẽ run, lặng lẽ nhích sang một bên, chỉ ngồi mép ghế, sống lưng gầy gò căng thẳng thẳng tắp. Giọng nàng ấy nhỏ nhẹ: “Gạo, gạo đã ăn hết rồi. Đây là rau dại ta lên núi đào hôm qua, hái được nhiều nên bỏ thêm vào. Ngày mai ta sẽ ra trấn mua ít gạo về.”
Nghe đến đây, với những gì nàng trông thấy trong nhà, Tống Du Quy đã có thể khẳng định gia đình này đích thực nghèo rớt mồng tơi.
Nàng không muốn nói lời gì làm người mất khẩu vị thêm, im lặng một lát rồi chỉ khẽ bảo: “Ăn đi.”
Nói xong bưng bát lên, cúi đầu uống một ngụm cháo rau. Một vị đắng chát lan ra, quả thật khó nuốt.
Tống Du Quy nhẫn nhịn, ép mình nuốt xuống.
Thân thể này e là chưa ăn trưa, bụng đã sôi cồn cào. Không uống cháo, e rằng cả đêm đói lả. Thôi thì ăn được khổ trong khổ, mới làm người trên người QAQ.
Nàng gắng gượng, giữ thăng bằng trên chiếc ghế lung lay, cố một hơi uống cạn cả bát cháo. Chỉ thấy đáy bát còn sót lại chút xíu hạt gạo, càng thêm lặng thinh.
Ngược lại nhìn sang bát của Thẩm Tích Chi, ngay cả rau cũng chẳng có mấy cọng.
Lặng im chính là đêm nay bên sông Khang Kiều.
Khi nàng đưa tay định ngăn tiểu cô nương kia dọn bát, đối phương lại giật mình, luống cuống lùi vài bước, đến nỗi đánh rơi cả bát trong tay. Tiếng sứ vỡ thanh thúy vang lên.
Tống Du Quy không ngờ mình chỉ sơ ý thôi mà cũng dọa người đến thế, đứng đó gãi gãi đầu, gương mặt ngượng ngùng.
Thẩm Tích Chi ôm ngực, thở dốc, ánh mắt hoang mang bất định. Khi rơi vào mảnh sứ vỡ đầy đất, hàng mi dài run rẩy, cuối cùng rũ xuống thành tuyệt vọng.
Môi đỏ bất giác bị cắn chặt, đôi mắt dâng hơi nước. Nàng ấy không kìm được mà nghĩ chẳng lẽ… lại sắp bắt đầu rồi? Vốn tưởng hôm nay có thể cố cầm cự một ngày an ổn, hóa ra vẫn là mơ tưởng xa vời.
Quả nhiên, với tâm tính bạo lệ của Tống Du Quy, sao có thể để nàng ấy được yên ổn một ngày?
Tống Du Quy hoàn toàn không biết, trong mắt đối phương, nàng đã bị gắn cho cái mác ác phụ sắp ra tay bạo hành gia đình. Thực ra, nàng chỉ muốn mau chóng hỏi cho ra con số còn lại trong hòm tiền của nhà này mà thôi. Hôm nay đã chịu đả kích nhiều đến mức tâm can tê dại, chi bằng… cứ để cơn bão quét qua càng dữ dội càng hay!
“Ta chỉ muốn hỏi trong nhà còn lại bao nhiêu bạc vụn. Ngươi không cần phải sợ ta đến thế.”
Thẩm Tích Chi cúi đầu, nghe xong đôi mắt khẽ mở to, hiển nhiên không nghĩ nàng lại hỏi chuyện này.
Đôi môi đỏ khẽ mím, sắc trắng trên mặt dần hồi lại. Nhưng khi thấy cái bát vỡ loang lổ trên nền nhà, lòng lại rụt rè run sợ.
Không đánh ta sao? Thật sự không đánh ta sao?
Ta làm vỡ bát rồi… trong nhà vốn chỉ có bốn cái bát, giờ lại chẳng còn tiền mà mua thêm nữa…
“Ngươi nghĩ gì thế? Sao không nói lời nào?”
Tống Du Quy thấy nàng cúi gằm, im thin thít, bất giác đưa tay quơ quơ trước mặt, mày khẽ chau lại.
Thẩm Tích Chi vừa ngẩng lên liền bắt gặp ngay nét cau mày bất mãn kia, giật nảy cả mình. Có điều lần này rốt cuộc cũng không còn run lẩy bẩy như chiếc lá rụng.
Chỉ là giọng nói nhỏ đi một chút, dáng vẻ lại càng rụt rè yếu đuối, hàng mi khẽ run run: “Thê quân… ta không biết thê quân có bao nhiêu bạc. Trong nhà… chỉ còn bốn văn.”
Tống Du Quy: “Hả?”
Bao nhiêu cơ?
Bốn văn?
Dù chưa từng sống ở cổ đại, nàng cũng biết con số ấy ít ỏi đến mức nào. Nàng vốn đã chuẩn bị tinh thần pháo hôi này nghèo rớt mùng tơi, ai dè lại nghèo đến mức phá vỡ cả nhận thức.
Người sao có thể nghèo đến thế chứ?
Tống Du Quy thật sự không hiểu. Với nàng, chỉ cần tiền tiết kiệm dưới mười vạn đã đủ khiến tim đập loạn lên vì lo lắng. Sao có người lại thản nhiên để mặc bản thân khốn quẫn thế này?
Hơn nữa, bốn văn… liệu có đủ mua gạo không?