Trong tay không biết nắm phải cái gì, Tống Du Quy bóp chặt một nắm để phát tiết cơn sóng gió trong lòng, kết quả bàn tay đau nhói. Nàng cúi xuống nhìn, là một nắm rơm rạ. Cái chăn mềm mại mượt mà nàng ôm hằng đêm đã biến mất, thay vào đó chỉ còn đống rơm khô.
Trời diệt ta rồi.
Tống Du Quy ngửa mặt, nửa ngày không biểu lộ nổi cảm xúc. Chỉ thấy đời mình sao mà thảm thương, nàng phấn đấu bao năm, căn nhà vừa mới tậu được đó!
Thẩm Tích Chi vốn đang chờ đợi một trận trách mắng, nhưng chờ mãi không thấy đến, mới dè dặt ngẩng đầu. Ai ngờ nhìn thấy vẻ mặt Tống Du Quy như thể trời sập xuống, nàng ấy hai mày nhíu lại.
Đây lại là có ý gì?
Ánh mắt Tống Du Quy dần trượt xuống, nàng ấy vừa chạm phải đôi mắt kia liền như thỏ con bị kinh hãi, vội vàng cúi đầu, nhanh chóng lùi thêm một bước, tránh nàng thật xa. Rõ ràng trong quá khứ đã chịu không ít cảnh tượng phi nhân tính.
*
Tống Du Quy mấp máy môi, nói không thành lời, trong lòng không phục. Nghiệp chướng nguyên chủ tạo ra, dựa vào đâu bắt nàng phải chịu?
Thế nhưng nếu không chịu, phần lớn nàng sẽ phải chết.
Bản lĩnh của nàng, làm sao sánh nổi đại phản diện? Đối phương muốn lấy mạng, nàng chỉ có nước nằm im chờ chết.
Tống Du Quy: [Ta thật sự phải sống cái kiếp quỷ quái này sao? Hình ảnh: Tâm như tro tàn.jpg]
Nàng không mở miệng, Thẩm Tích Chi cũng không dám lên tiếng, càng không dám lén ngước nhìn, chỉ cúi gằm, ngoan ngoãn an phận.
Trong lòng Tống Du Quy vật lộn khổ sở hồi lâu mới miễn cưỡng chấp nhận chuyện mình đã xuyên thư. Bàn tay không nhịn được đưa lên che mắt, nghĩ sống thì khổ không chịu nổi, chết thì lại càng không dám. Chẳng may chết thật là chết luôn, không quay về được thì sao?
Thật khó mà chịu đựng.
Khóc thương xong, nàng buông tay xuống, lại ngẩng đầu. Thấy nữ tử toàn thân thương tích vẫn đứng đó, cúi gằm mặt, để lộ chiếc cổ trắng dài như thiên nga. Nàng ấy dung nhan xinh đẹp, khí chất lại nhút nhát sợ sệt, như đề phòng nàng bỗng nhiên nổi điên đánh mình vậy.
Cũng phải, với tính cách nguyên chủ vốn nóng nảy thất thường, đúng là hay làm ra chuyện đó.
Ánh mắt Tống Du Quy hiện lên một chút thương tiếc. Thân thể còn cứng ngắc, nàng giả bộ như việc hỏi tên vừa rồi chỉ là thuận miệng, không hề nghiêm túc. Nàng cố gắng hạ giọng, tránh khiến mình trở nên hung dữ đáng sợ: “Tích Chi, ngươi vừa nói bữa tối đã nấu xong rồi ư?”
Nàng vẫn nhớ được điểm này, gấp rút tìm chút chuyện để nói cùng Thẩm Tích Chi, nhằm đổi chủ đề, kẻo nàng ấy nghi ngờ.