Chỉ khi thấy nàng nhắm nghiền mắt, nữ tử kia mới dám lộ ra chút cảm xúc. Không khí trong phòng bỗng chốc lạnh đi, chỉ còn tiếng bước chân nhẹ nhàng xa dần.
Lần tỉnh lại tiếp theo, trời đã ngả chiều. Vừa mở mắt, Tống Du Quy liền thấy xà nhà mục nát, vách tường rệu rã, như thể bản thân đang nằm trong túp lều dân nghèo nào đó.
Lại nhìn xuống bộ y phục xa lạ trên người, nàng nhắm nghiền mắt rồi mở ra, cuối cùng không nhịn được véo mạnh một cái vào cánh tay mình.
“Á!” Nàng đau đến mức kêu to, rốt cuộc phải chấp nhận một sự thật, hình như nàng thật sự đã xuyên không.
Hơn nữa còn xuyên vào một hộ nghèo!
Biệt thự to đẹp của nàng đâu, điện thoại, máy tính, điều hòa, tủ lạnh đâu hết rồi?
Một nỗi tuyệt vọng cuộn trào, thân thể vô thức ngả ra sau, nửa sống nửa chết nằm sõng soài trên giường. Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, ánh tà dương nghiêng nghiêng hắt vào, một nữ tử mảnh mai bước tới. Nàng ấy đi ngược ánh sáng, dung nhan ôn nhu, cẩn thận lên tiếng: “Thê quân, đến giờ dùng cơm tối rồi. Ta, ta vừa nấu một nồi cháo rau.”
Hả?
Cái gì cơ?
Tống Du Quy kinh ngạc ngẩng đầu, đến nỗi quên che giấu. Nàng buột miệng hỏi: “Ngươi vừa gọi ta là gì?”
Thẩm Tích Chi hoảng hốt, lùi lại nửa bước, tay phải siết chặt mu bàn tay trái, đôi mắt tròn long lanh ngấn nước, sợ hãi đến thắt tim. Nàng ấy nghĩ mình lại gọi sai, giọng run run: “Thê... thê quân, không phải là ngài bảo ta gọi như vậy sao...”
Trong giọng còn vương mấy phần ấm ức khó nhận ra.
Thê quân, xưng hô này sao nghe quen tai thế.
Tống Du Quy lập tức chết lặng. Cả đời nàng chỉ đọc thấy cách gọi ấy trong một cuốn tiểu thuyết, chính là bộ nàng đọc thâu đêm hôm qua. Nhưng... có thể nào như vậy ư?
Chuyện xuyên vào tiểu thuyết không phải chỉ là trò hư cấu thôi sao?
Chẳng lẽ thức trắng đêm thật sự có thể khiến người ta xuyên thư?
Ánh mắt Tống Du Quy dần trở lên hoảng loạn, nàng vẫn không dám tin. Một bên tim treo lơ lửng, một bên đầu óc đảo loạn, nhìn đâu cũng thấy tồi tàn rách nát, đến mức không dám nhìn nữa. Cuối cùng hoảng hốt dừng lại nơi nữ tử ấy, dè dặt hỏi: “Ngươi, ngươi tên gì?”
Đôi mắt đẹp của Thẩm Tích Chi phủ đầy tịch mịch, trống rỗng vô hồn.
Chắc nàng lại muốn tìm cớ đánh mắng ta rồi. Dù trả lời thế nào cũng sẽ thành sai.
Nữ tử đối diện không trả lời nàng, Tống Du Quy vô thức thẳng lưng, cố gắng tỏ ra có khí thế, ép bản thân giữ bình tĩnh, tránh để lộ sơ hở.