“Ta đặt trên bếp kia.”
“Được, ta đi xem.”
Nàng vốn bán tín bán nghi, sợ bị nàng ta lừa, vẽ bánh vẽ rồi chờ nàng hụt hẫng, nên vội vàng chạy đến bếp.
Quả nhiên có một gói giấy dầu màu nâu. Mở ra, trong gói lộ ra một khối thịt đỏ au, nửa nạc nửa mỡ, còn rất tươi.
Đôi mắt Thẩm Tích Chi sáng rực. Thịt! Lại còn có mỡ, có thể thắng thành mỡ nước để xào!
“Thưa… thưa thê quân, ta sang nhà đại nương mượn một cây cải về xào chung.”
Giọng nàng bỗng nhiên trở nên hớn hở, nói xong đã nhanh nhẹn chạy đi. Nhìn bóng lưng nhẹ nhàng phấp phới ấy, rõ ràng chỉ vì được ăn thịt mà vui mừng khôn xiết.
Đúng rồi, con gái mười mấy tuổi đầu, làm sao có thể ngày ngày gò mình khép nép, lúc nào cũng trầm mặc ổn trọng chứ?
.
Bữa tối là cải thảo xào thịt, phần mỡ được cắt ra thắng lấy mỡ nước, dậy mùi thơm ngào ngạt.
Mới vài ngày thôi, mà Tống Du Quy cảm giác như cả mấy tháng trời nàng chưa từng được nếm thịt. Bụng réo vang ầm ầm, nước miếng suýt chảy ra.
Cải là mượn từ Lý đại nương, lá xanh tươi rói, hòa quyện mùi mỡ lợn béo ngậy cùng thịt heo thái lát, khiến người ta chỉ ngửi thôi đã muốn vục đầu vào ăn.
Cơm chưa kịp chín, Tống Du Quy đã dán mắt nhìn chằm chằm vào nồi, ánh mắt phát sáng như sói đói.
Thẩm Tích Chi vội vàng đảo chảo, thúc giục: “Lập tức xong ngay, thê quân ngồi nghỉ một lát đã.”
Nàng lắc đầu lia lịa như trống bỏi: “Không, không ngồi! Này, Tích Chi, ngươi nói xem, chờ ta lĩnh công rồi, chúng ta mua ít hạt giống cải thảo về gieo, tự trồng trong sân thì thế nào?”
Cải lớn nhanh, dễ ăn, ngon hơn hẳn đám rau dại kia!
Đôi mắt Thẩm Tích Chi thoáng sáng, nghĩ đến việc nàng ta thực sự đã tìm được việc làm, hơn nữa còn bằng lòng mang tiền về lo cho gia đình. Lần đầu tiên nàng ngẩng mặt nhìn thẳng nàng ta.
“Trong viện còn có một mảnh đất, có thể khai ra để trồng cải.”
Hai người chỉ có hai miệng ăn, cải thảo trồng một khoảnh nhỏ cũng đủ. Mảnh đất ấy vốn trước đây dùng làm vườn rau, giờ bỏ hoang đã lâu, nếu muốn trồng, nàng có thể khôi phục lại.
Tống Du Quy vốn chẳng hiểu gì về cày cấy, liền gật đầu ngay: “Ồ, vậy ta mua hạt giống. Còn ruộng ngoài kia, cách xa không?”
“Không xa.”
“Vậy năm sau gieo ít lúa đi.”
“Được.”
Chỉ cần là việc đứng đắn, Thẩm Tích Chi đều nghe theo.
Chẳng bao lâu, món cải xào thịt nóng hổi được bưng lên, mùi mỡ thơm phức lan khắp gian nhà.
Tống Du Quy bưng ra hai cái bát cuối cùng, múc cơm trắng cho cả hai.
Thẩm Tích Chi vừa mới bày xong món cải xào thịt, trong tay đã bị nhét một bát cơm nóng hổi, mặt cơm ép phẳng mịn, trắng muốt như tuyết.
Nàng ngẩn người, ngẩng đầu theo bản năng: “Thưa, thê quân…”
Ngoài kia gió thu hiu hắt lay động cành lá, trong nhà lại chỉ có nụ cười nhạt đầy ôn hòa bất giác thoát ra từ khóe môi người kia, khiến nàng thoáng thất thần.
Tống Du Quy đã vén váy ngồi xuống, thản nhiên cầm đũa. Nghe nàng gọi, liền ngẩng đầu: “Sao vậy?”
Thẩm Tích Chi ôm bát trong tay, đôi tay vốn đỏ sưng nay đã bớt, trắng đến mức so với cơm chẳng biết bên nào trắng hơn. Lông mi nàng run run, ánh mắt thấp thỏm, giọng lí nhí: “Ta… ta ăn không hết nhiều như vậy, thê quân ăn đi.”
Nàng nghĩ chắc thê quân vất vả cả ngày tìm việc, cần phải ăn nhiều mới có sức. Cớ sao lại để phần cơm lớn cho nàng?
Nhưng nhìn sang, bát cơm của thê quân cũng nhiều ngang ngửa với mình.
Nàng liền run rẩy trong lòng. Từ nhỏ đã sống ở Thẩm gia trọng nam khinh nữ, tiềm thức đầu tiên chính là nàng không xứng.
Không xứng ăn phần cơm bằng với thê quân, càng không xứng được đối xử bình đẳng.
Đối xử tệ, nàng còn có thể âm thầm oán trách. Nhưng đối xử tốt thế này, lại khiến nàng sợ hãi, vì sao? Vì sao đột nhiên đối tốt với nàng, vì sao không đánh không mắng nữa?
Tống Du Quy nhìn nàng từ đầu đến chân, trong lòng chỉ có một chữ: gầy. Gầy đến mức ôm lên người còn cấn tay. Không ăn sao mà béo nổi?
Ăn! Ăn hết cho ta!
Nàng hừ nhẹ một tiếng, gương mặt nghiêm lại: “Ta bảo ăn thì ăn, nói nhiều thế làm gì!”
Ánh mắt hạ xuống, thấy đối phương vẫn do dự, nàng cố ý nâng giọng: “Sao còn không ăn? Không nghe lời nữa à?”
Ba chữ “không nghe lời” như chiếc chùy nện thẳng vào tim. Xưa nay, mỗi lần nghe câu này, thường kèm theo một trận đòn nhừ tử.
Thẩm Tích Chi run bắn, vội cầm đũa gắp một ngụm cơm đưa lên miệng, má phồng lên, đôi mắt trong veo long lanh nhìn nàng, đáng thương như chú sóc nhỏ.
Sao mà mắt nàng còn sáng hơn cả sao trời.
Tống Du Quy mềm lòng, nhưng vẫn giả vờ nghiêm. Trong nhà này chỉ có hai nữ nhân, nàng muốn trong giai đoạn hôn nhân gượng gạo này, ít ra bản thân có thể trở thành chỗ dựa của Tích Chi.
Chỗ dựa thì không thể quá mềm yếu.
Nàng chỉ khẽ gật đầu: “Ăn đi. Sau này đều phải ăn nhiều như thế.”
“Ừm…”
Ai lại muốn nhịn đói cơ chứ.
Thẩm Tích Chi ngoan ngoãn cúi đầu, hai má phồng căng, cặm cụi ăn như một chú sóc nhỏ.
Tống Du Quy thấy nàng chỉ ăn cơm trắng, không động vào món, liền cau mày.
“Ngẩng đầu.”
Vừa nghe, y như mệnh lệnh. Nàng lập tức ngẩng lên, đôi mắt tròn xoe, ngoan ngoãn chờ đợi.
Ôi, trông mềm lòng chết mất.
Tống Du Quy liền gắp một miếng thịt bỏ vào bát nàng.
Thẩm Tích Chi thoáng sững sờ, dường như không hiểu.
Trời ạ, ngu ngốc thế này sao?
“Chỉ ăn cơm thì có vị gì, phải ăn cả thức ăn chứ.”
Rốt cuộc nàng cũng rút kinh nghiệm, nếu nghiêm mặt ra lệnh, Tích Chi sẽ lập tức nghe lời; còn nếu nhẹ giọng ôn hòa, nàng ấy lại lúng túng do dự.
“À…”
Thẩm Tích Chi khẽ đáp, cúi đầu, cẩn thận gắp một miếng cơm hòa cùng thịt vào miệng.
Vị béo ngậy lan ra, hòa với cơm trắng thơm lừng. Đời này nàng hiếm khi được ăn thịt, ngay cả ở Thẩm gia cũng hiếm hoi.
Thứ ngon thế này, vốn phải để cho đệ đệ. Giống như nàng phải hy sinh danh dự, hy sinh cả đời, gả vào nhà này chỉ để đổi chút bạc nuôi đệ học sách.