Trong các ký ức truyền thừa, việc có thể tu luyện thành hình người là điều khiến Mộ Hoàng rung động nhất. Cho nên nàng hạ quyết tâm, kế tiếp phải tinh tâm tu luyện, tranh thủ sớm ngày hóa thành hình người.
Dẫu nàng đã chấp nhận bản thân là Phượng Hoàng, nhưng nàng vẫn thích xuất hiện với hình thái con người hơn.
Vậy nên, những ngày kế tiếp, mỗi ngày Mộ Hoàng đều ở trên một cây ngô đồng để tu luyện... Đúng vậy, chỉ cần ngồi yên trên gốc ngô đồng này, nàng đã cảm giác linh khí không ngừng chảy vào cơ thể, nàng chỉ cần chuyển hóa triệt để linh lực ấy thành của mình là được.
Cuộc sống thế này, quả thật an nhàn biết bao!
Đây là lần đầu tiên Mộ Hoàng cảm thấy làm một con chim cũng không tệ.
Nhưng, ngày tháng như vậy chỉ kéo dài được mấy hôm.
Hôm ấy, khi Mộ Hoàng vẫn đang tu luyện trên cây ngô đồng, nàng bỗng nhận ra có kẻ đang xâm nhập lãnh địa của mình.
Có lẽ vì huyết mạch Phượng Hoàng, ý thức lãnh địa của nàng trở nên vô cùng mãnh liệt, trong mắt nàng, toàn bộ vùng đất này đều là của nàng.
Kẻ nào dám xâm nhập vào địa bàn, chính là đang khıêυ khí©h nàng.
Ngay tức khắc, Mộ Hoàng lập tức giương cánh, bay thẳng về phía rìa trung tâm.
Ngày tháng vừa qua thoải mái đến mức nàng suýt đã quên mất, mình còn chưa đi ra ngoài xem thử nơi này rốt cuộc là chỗ nào, có những người khác... ồ không, phải nói là có những con thú khác chăng?
Chỉ là, điều mà Mộ Hoàng không ngờ tới chính là: kẻ xâm nhập vào lãnh địa của nàng, lại không phải yêu thú như nàng tưởng, mà là... người.
Khi nhìn thấy con người, trong lòng Mộ Hoàng thoáng hiện chút vui vẻ.
Nhưng vừa cúi đầu nhìn lại thân thể của mình, ý nghĩ vừa dâng lên lập tức tan biến. Nàng lặng lẽ ẩn mình trên một cành cây bên cạnh, chăm chú quan sát đám con người kia.
Mắt thấy bọn họ càng lúc càng đi sâu vào trong, trong lòng Mộ Hoàng dấy lên một cỗ khó chịu. Khí tức của đám người này xâm nhập vào khu vực khiến nàng sản sinh ra chiến ý nồng nặc, tựa hồ có thanh âm nào đó trong máu huyết đang thôi thúc nàng: nhất định phải đuổi đám người này ra ngoài!
Ngay sau đó, luồng khí tức trong khu vực như lôi kéo nàng. Uy áp trên người Mộ Hoàng theo bản năng lấy chỗ nàng trú ngụ làm trung tâm, không ngừng lan tỏa ra bốn phía.
Lập tức, toàn bộ yêu thú trong rừng Sương Mù run rẩy, có thể tránh xa trung tâm bao nhiêu thì tránh bấy nhiêu.
Về phần mấy đại yêu cấp tám đã hóa hình, tuy không đến mức quá thảm, nhưng cũng bị áp chế từ trong huyết mạch.