Nhìn hoạn quan đi xa, nàng quay người gọi Cố Phỉ lại, đi dọc theo hành lang dài và tối tăm ra ngoài với muội muội.
Phía sau vang lên tiếng bước chân bám riết không rời. Cố Thanh Gia đột nhiên quay đầu lại. Dưới ánh sáng lờ mờ, bóng dáng Cố Cảnh Hoà tựa như một bóng ma.
Cố Phỉ cũng quay đầu theo nàng. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bóng người đó, đồng tử nàng ấy co rút lại. Nàng ấy như một con thú bị kích động mà rút con dao găm bên hông ra, che chắn Cố Thanh Gia thật chặt sau lưng. Nàng ấy cao giọng: "Ngươi ở trong ngục hành hạ Nhị ca còn chưa đủ sao? Đi theo chúng ta làm gì?"
Thấy bóng ma kia đang lướt tới, Cố Thanh Gia biết tuyệt đối không thể để Cố Cảnh Hoà chuyển ác ý sang muội muội mình, liền bước lên từ bên cạnh, chắn trước mặt Cố Phỉ. Nàng ngước mắt nhìn Cố Cảnh Hoà, ánh mắt lạnh như băng, lời nói đầy khıêυ khí©h: "Kẻ vào Chiếu ngục không chết cũng tàn phế, ta có thể toàn thây mà ra, đều nhờ vào sự chăm sóc của Đại ca. Ân tình của ngươi, ta xin ghi nhớ trong lòng, ngày sau nhất định sẽ báo đáp."
"Ta chờ." Cố Cảnh Hoà cười khẽ, giọng nói lạnh lùng: "Ta không đi theo các ngươi, chẳng qua là tiện đường thôi. Dù cho ta có cùng ngươi trở về Hầu phủ, ngồi chung một bàn ăn thì đó cũng là tiện đường, bởi vì... chúng ta là người một nhà."
Cố Thanh Gia nhìn gương mặt ẩn trong bóng tối của hắn, hơi lạnh chạy dọc sống lưng lên đến gáy, chỉ cảm thấy hắn như một oan hồn bám dai như giòi trong xương, được tạo nên bởi huyết thống không thể cắt đứt.
"Ta không muốn làm người một nhà với ngươi." Nàng cười lạnh một tiếng, kéo chặt áo choàng rồi quay người bỏ đi.
Thân hình nàng mảnh khảnh mà thẳng tắp, như một cây trúc xanh. Cố Cảnh Hoà nhìn chằm chằm vào bóng lưng nàng, chìm vào suy tư.
Lúc này hắn đã không còn cho rằng âm thanh bên tai là do Cố Thanh Gia dùng yêu thuật nữa, làm sao nàng có thể tự tay đưa điểm yếu về thân phận nữ nhi của mình cho hắn được. Âm thanh đó có lẽ là một loại tiên tri nào đó.
Và điều này cũng có nghĩa là, nàng sẽ lại rơi vào tay hắn. Hôn nàng là để làm nàng ghê tởm, cởϊ qυầи áo nàng có lẽ là để tiện hành hình, không thể nào là... Hắn vẫn chưa điên đến mức đó.
Bất chợt, âm thanh lại vang lên bên tai hắn lần nữa.
[Ngươi ôm Cố Thanh Gia vào lòng tùy ý giày vò, đầu lưỡi mềm mại mà nóng rực lướt vào khoang miệng, dải vải bó ngực bị cởi ra, vứt sang bên giường.]
Bước chân Cố Cảnh Hoà khựng lại.