Tại Chiếu ngục của Lương quốc.
Trong buồng giam tăm tối và chật hẹp, Cố Thanh Gia ngửa người nằm trên chiếc phản đá lạnh buốt. Gương mặt thiếu niên của nàng trông vô cùng tiều tụy, nước da trắng bệch đến yếu ớt.
"Tí tách..."
Hơi ẩm trên vách đá ngưng tụ thành giọt rồi nhỏ xuống. Nàng chậm rãi mở mắt, một mùi ẩm mốc hôi thối tức thì xộc thẳng vào mũi, trong khi khí lạnh lại luồn sâu vào từng kẽ xương, buốt đến mức khiến nàng bất giác run lên.
Mười năm trước, Cố Thanh Gia đã xuyên vào một cuốn tiểu thuyết có tên "Thứ Tử Quyền Khuynh", trở thành đích muội của nam chính Cố Cảnh Hoà, người đi từ thân phận một thứ tử không được coi trọng của Hầu phủ, từng bước leo lêи đỉиɦ cao quyền lực, trở thành một quyền thần khuynh đảo triều chính. Còn nàng, nàng đã nữ giả nam trang để bước lên con đường khoa cử.
Vậy mà giờ đây, nàng lại bị chính vị huynh trưởng trên danh nghĩa của mình, Cẩm Y Vệ Chỉ Huy Sứ Cố Cảnh Hoà, gán cho tội danh thông đồng với gian tế và tống vào Chiếu ngục.
Huống chi nàng vốn là nữ nhi, nếu chẳng may thân phận bị bại lộ trong chốn lao tù này thì e rằng sẽ chết không có đất chôn thân.
Nhắc đến vị huynh trưởng này, cũng chính là nam chính Cố Cảnh Hoà trong tiểu thuyết. Hắn là một thứ tử chẳng được ai coi trọng trong Cố phủ, bởi mẫu thân hắn vốn là một kỹ nữ có thân phận thấp hèn. Tám năm trước, mẫu thân hắn vì uất ức mà qua đời. Kể từ đó, hắn ngày càng trở nên âm hiểm, dùng mọi thủ đoạn để trèo lên được chức Chỉ Huy Sứ Cẩm Y Vệ.
Cố Cảnh Hoà hận Cố gia đã bức chết mẫu thân hắn, nhưng người hắn căm hận hơn cả lại chính là Cố Thanh Gia.
Mặc dù chính Cố Thanh Gia cũng không hiểu mối thâm thù của hắn đối với nàng rốt cuộc bắt nguồn từ đâu. Nhưng quả thực hai người họ luôn đối đầu như nước với lửa, kết oán đã lâu.
Cố Cảnh Hoà muốn chà đạp Cố gia, càng muốn giày xéo nàng dưới chân hắn. Giờ đây, khi nàng bị người ta vu khống qua lại thân thiết với gián điệp của nước Ngõa Lạt, Cố Cảnh Hoà đã có cơ hội ngàn vàng để đẩy nàng vào chỗ chết, thế nên hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua.
Lúc này, Cố Thanh Gia đang ở trong ngục, không có cách nào tìm được bằng chứng để minh oan cho mình. Mà Cố gia lại quá yếu ớt, vì khϊếp sợ quyền thế ngút trời của Cẩm Y Vệ nên phụ thân sẽ không đời nào ra tay giúp nàng.
Nàng co người trong góc phòng giam, các ngón tay siết chặt đến trắng bệch, nỗi bất cam trong lòng gần như sôi trào. Nàng đèn sách khổ luyện, thức sớm hơn gà, ngủ muộn hơn chó suốt mười năm, năm nào cũng miệt mài như sĩ tử cuối cấp, khó khăn lắm mới đỗ Giải Nguyên, tiền đồ đang rộng mở thì sao có thể cam tâm cho được?