Chương 2

Ngọt ngào? Người đàn ông không nhịn được châm chọc một câu: "Mũi chó ngửi rác đến hỏng rồi hả?"

Nghe vậy, Tùng Nguyệt bịt mũi, lén rút lui theo đường cũ, chuồn ra cửa sau nhà ăn trước khi hắn quay người lại.

Khắc Lan liếʍ môi, mùi hương ngọt ngào trong không khí dần nhạt đi khiến hắn không khỏi nghi ngờ mũi của mình có vấn đề.

Hắn cau mày quay lại, nhìn thấy đĩa đồ ăn trống không rồi lại vòng qua bàn ăn nhặt lên một mẩu bánh mì bơ đã bị cắn dở trên đất.

Hắn hừ một tiếng.

"Mặc Kiêu, cậu qua đây! Cái dấu răng này..."

Vẻ mặt Khắc Lan đầy nghi hoặc nhìn dấu răng đều tăm tắp kia: "Quân khu chúng ta có tộc chuột sao?"

Người đàn ông tên Mặc Kiêu bị hắn gọi có chút mất kiên nhẫn: “Chuột nào dám bén mảng vào vùng đất ô nhiễm nặng của quân khu chứ?”

"Khắc Lan, đi thôi."

Khắc Lan nghi hoặc tiếp tục vò mái tóc xám, hắn đột nhiên cúi xuống ngửi dấu răng kia, không kiềm chế được mà run rẩy.

"Chính là mùi này..." Thơm ngọt, mê người, cảm giác sung sướиɠ này khiến người ta run rẩy không thôi.

Mắt hắn lập tức sáng lên, nói với Mặc Kiêu: "Tôi nhất định phải tìm ra kẻ trộm bánh mì này!"

Mặc Kiêu không thể hiểu nổi, anh không ngửi thấy bất kỳ mùi gì, chỉ có mùi mục nát nồng nặc bao phủ ở quân khu số Năm này.

Cùng lúc đó, trong kho của tòa nhà tiếp tế, bóng dáng nhỏ bé đang khoác bao tải vàng nhẹ nhàng đi vào, cẩn thận cởi bao tải xuống để lộ ra khuôn mặt xinh đẹp có chút tái nhợt.

Cô khóa cửa kho lại, thở phào nhẹ nhõm, sau đó yên tâm ngồi bệt xuống đất.

Tùng Nguyệt mím môi cảm nhận dư vị ngọt ngào của mẩu bánh mì bơ còn sót lại rồi bắt đầu sắp xếp những vật tư khó khăn lắm mới kiếm được sau một chuyến ra ngoài.

Hai gói bánh quy nén, một chai nước.

Tùng Nguyệt cẩn thận cất kỹ những món đồ đó rồi nằm xuống sàn nhà lạnh lẽo chỉ trải một lớp chăn mỏng.

Cô đặt tay ra sau đầu, nhìn qua ô cửa sổ duy nhất trong kho, nhìn ra bầu trời u ám bên ngoài.

Cô sinh ra đã bị bỏ rơi ở cổng bệnh viện vì bệnh tim bẩm sinh, sau khi được đưa đến trại trẻ mồ côi, vì xinh xắn ngoan ngoãn nên nhanh chóng được nhận nuôi nhưng rồi lại liên tục bị bỏ rơi vì cha mẹ nuôi đột nhiên có con ruột hoặc vì căn bệnh tốn tiền này. Những cha mẹ nuôi khi bỏ rơi cô thường để lại một khoản tiền vì áy náy.

Cứ thế, cô bị người đời đẩy qua đẩy lại mà lớn lên, cuối cùng cũng góp đủ tiền phẫu thuật tim thì lại gặp tai nạn giao thông trên đường đến bệnh viện.