Chương 39

Kiếp trước của Phù Huỳnh chỉ là người phàm, nguyên tác cũng chẳng miêu tả nhiều về bối cảnh, từ khi tới đây nàng đã đầy hoang mang. Không nén được bèn hỏi: “Các huynh… Cùng ca ca ta đều là đệ tử của Thái Hoa Cung, vì sao lại trông như chẳng hề liên quan đến nhau?”

Thanh niên cao gầy lắc đầu, thiện ý đáp: “Giờ địa mạch ở Bất Hư Châu đã khô cạn, dẫu núi Thái Hoa là nơi hiếm hoi vẫn còn linh tức, nhưng tiên gia cũng chẳng dám tùy tiện làm càn. Từ năm nghìn năm trước, để tránh linh tức hao tận, các cung môn đều đã phân tán ra. Chỉ có những người kiệt xuất trong các môn phái mới được phép tiến vào Thái Hoa chủ cung tu hành, còn những người tư chất bình thường, hoặc bị đuổi khỏi núi Thái Hoa, hoặc bị phân xuống các sơn môn hẻo lánh.”

Trước khi trải qua đại kiếp ấy, linh mạch vốn lấy không bao giờ cạn; nhưng về sau linh hải khô kiệt, người tu hành không còn dựa được vào linh khí thiên địa, chỉ có thể tự lực mà tu, vì thế linh mạch trở nên vô cùng quý giá, cuối cùng đành bỏ mặc phàm giả, nhường cơ duyên lại cho những lâm tiên khách có thiên tư bước vào tiên đạo.

Hiện nay, cả một Thái Hoa Cung rộng lớn cộng lại không quá ngàn người, nhưng ngàn người ấy có thể chống vạn quân. Dù chỉ là một tiểu tư giữ cửa trông chẳng đáng chú ý, cũng đủ sức lay động vạn ngàn huyền quỷ.

Phù Huỳnh chợt hiểu ra, cũng khó trách khi mới tới nàng chẳng gặp được bao nhiêu người.

Hóa ra là vậy.

Trong lúc trò chuyện, họ đã đến Linh Dược Cung.

Nơi này xanh ngát bốn bề, linh lực dồi dào, vừa bước vào cổng, Phù Huỳnh đã thấy trong viện trồng không ít tiên thảo.

Nàng nổi hứng, cúi xuống ngắm nghía thật kỹ.

Vị tiểu tu khách đi theo lo sợ nàng gây rắc rối, vội kéo tay nàng lại: “Chớ có đi loạn.” Hắn ta dặn dò: “Người trong Thái Hoa Cung không giống Dược Tiên Phường, tính tình đều khó chịu cả, cẩn thận kẻo làm hỏng đồ, họ sẽ lập tức đuổi ngươi ra ngoài.”

Phù Huỳnh chỉ mỉm cười, rồi cũng ngoan ngoãn không đi bừa nữa.

Cho đến lúc mặt trời sắp tắt, nhân lúc tiểu tiên canh dược thay ca, Phù Huỳnh mới tìm được cơ hội vào trong dược viện, tỉ mỉ quan sát từng thứ một.

Dược liệu chữa bệnh vốn chẳng phân người, tiên, yêu hay ma.

Bất kể mọc trên núi tiên hay sinh ra từ động ma, khác biệt chẳng qua chỉ là môi trường, đến khi vào trong lục phủ ngũ tạng, tác dụng vẫn là một.

Có điều, Thái Hoa Sơn quả thật linh lực sung túc.

Dược thảo mọc ở đây rõ ràng thêm vài phần sức sống. Loại dược quả phải mười hai tháng mới kết, ở đây chỉ mười hai ngày đã nở hoa.

“Thứ dược thảo rách nát này có gì đáng nhìn? Ngươi không trị độc trong người đi, cẩn thận chẳng sống được bao lâu nữa.”

“Sao ngươi biết ta không trị?” Phù Huỳnh nói: “Không nghiên cứu kỹ những dược thảo này, thì làm sao nói đến chuyện giải độc?”

Nàng chỉ vào sợi tơ xanh biếc trên đất: “Đây là Xuân Đằng Tử, còn gọi là Huyết Xuân Đằng. Nếu mọc trong tiết xuân ấm áp thì là lương dược mang tính ấm; nhưng nếu thuận theo giá lạnh hiểm trở mà sinh, lại biến thành kịch độc.”

Những loại dược tùy theo hoàn cảnh mà đổi tính thế này không hề ít.

Phù Huỳnh cũng hiểu được đại khái đám ma binh kia bị trúng kế ra sao, Cửu U vốn là nơi âm hàn, ma tu đa phần mang thể chất hàn âm, nếu lương dược vào thân, lúc đầu chẳng thấy lạ, nhưng lâu dần sẽ tự hóa thành độc.

Nàng rũ mắt, trầm ngâm suy nghĩ.

Xuân Đằng Tử, Ngọc Phong Tương, Quỷ Nha Thảo… Tất cả đều là những loại thuốc như thế.

Nếu có thể xác định được chính xác một loại trong số đó, nàng sẽ thu hẹp được phạm vi, tìm ra rốt cuộc thứ đã gây độc cho đám ma binh kia là gì.

Phù Huỳnh xoay người trở lại phòng nghỉ.

Nàng phải chờ đến khi hôm nay độc phát tác, chỉ có hiểu rõ triệu chứng, nàng mới có thể phân biệt chính xác.

*

Thái Hoa Cung đất rộng người thưa, nhờ vào phúc khí, Phù Huỳnh được một mình chiếm trọn một tiểu viện.